Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thúy Nương bệnh nặng.
Đỗ Yểu Yểu cho ngựa chạy không ngừng vó về Thanh Châu.
Nàng hoài nghi tất cả mọi chuyện đều do Thẩm Giai làm ra, muốn đè ép Đỗ gia xuống để ép nàng xuất hiện, gặp hắn cầu tình. Sau đó ngoan ngoãn làm sủng vật để hắn tiết dục.
Nhưng suy đi nghĩ lại, với tính cách tham lam tự lớn của Đỗ Thanh, loại chuyện hối lộ giám khảo này không phải không có khả năng.
Tình hình cấp bách, cần phải giải quyết như nào thì Đỗ Yểu Yểu vẫn chưa thể đưa ra phương pháp tốt nhất.
Bôn ba mấy ngày cuối cùng cũng tới Thanh Châu, nàng giả trang thành tỳ nữ Tống Gia, đi theo Đỗ Lan đến Đỗ phủ thăm Thúy Nương.
Thúy Nương ở Thanh Châu được phu thê Thái thú quan tâm, địa vị của bà hiện tại không dễ bị người khác ức hiếp như trước kia nữa. Thủ vệ và bà vú nhìn thấy có tỳ nữ che mặt thì trong lòng sinh nghi nhưng cũng không dám hỏi nhiều.
Trong phòng toàn mùi thuốc đông y đắng chát. Đỗ Lan đi vào hàn huyên vài câu, nói mọi người rời đi, chỉ để lại mình Đỗ Yểu Yểu ở trong phòng với Thúy Nương.
“Yểu Yểu…” Thúy Nương di chuyển thân mình, gương mặt gầy yếu chưa nói hết câu đã rơi lệ đầy mặt: “Ta là nữ nhân số khổ…”
“Nương…” Đỗ Yểu Yểu nhìn gương mặt trắng bệch của Thúy Nương, hai mắt hõm sâu, cả người gầy trơ xương. Chóp mũi nàng chua xót, quỳ gối bên giường rơi lệ: “Nữ nhi bất hiếu.”
“Yểu Yểu, Yểu Yểu…” Thúy Nương ôm Đỗ Yểu Yểu vào lòng: “Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi…”
“Nương, cha thật sự đưa năm vạn lượng bạc mua chuộc giám khảo tiết lộ đề thi sao?” Đỗ Yểu Yểu rưng rưng hỏi.
Thúy Nương ngập ngừng: “Ta cũng không rõ lắm. Từ lúc Văn Vũ qua được kỳ thi hương, cha con lập tức cho người ở kinh thành thăm dò hỏi đề thi và giám khảo mấy năm qua. Còn mua không ít bộ sách dự đoán đề thi năm nay ở trên phố cho Văn Vũ.” Bà thở dài: “Ta không nghĩ tới, không nghĩ tới…”
Làm rối loạn kỳ thi, đây là điều bất công với các sĩ cử khác, triều đình nhất định sẽ nghiêm trị người làm loạn.
Không phải trước đây chưa từng có chuyện này, phương thức xử phạt có đủ kiểu. Có hủy bỏ tư cách khoa cử, có phạt roi đày đi sung quân ở biên cương, cũng có… Liên lụy đến cả gia tộc, chém đầu thị chúng.
Đỗ Yểu Yểu không hiểu, tại sao Đỗ Văn Vũ lại cố tình sử dụng cách thức cực đoan như vậy.
Thúy Nương gạt lệ nói: “Yểu Yểu, cha con đi tìm nữ tế, nhưng tìm mấy lần vẫn không gặp được. Ông ấy muốn đưa chút ‘đồ’ cho ngục tốt để gặp ca ca con nhưng có tiền không cửa…”
Đỗ Yểu Yểu đã sớm không ôm hy vọng gì với Thẩm Giai, chỉ có Đỗ Thanh không hề hay biết gì, vẫn nghĩ Thẩm Giai là nữ tế sẽ nể mặt nhà ngoại.
Quan trường không thanh liêm sạch sẽ như vậy, dưới tay mỗi người đều có chút tiểu doanh tiểu lợi. Chỉ cần mọi chuyện không lớn thì nể mặt người thân, bên trên sẽ không gay gắt như vậy.
Chuyện của Đỗ Văn Vũ, chỉ sợ có người có tâm dặn dò.
Đỗ Yểu Yểu không hiểu Thẩm Giai đang làm gì.
Bỏ đá xuống giếng, lửa cháy thêm dầu, hắn và Đỗ gia có thâm cừu lớn hận sao? Dù gì cũng đã chơi nữ nhi Đỗ gia mấy năm.
Là hoài nghi nàng giả chết, cố ý ép nàng xuất hiện sao?
“Yểu Yểu…” Thúy Nương run rẩy bước xuống giường, nằm chặt tay Đỗ Yểu Yểu rồi quỳ gối, rơi lệ không nói.
Lịch sử lại tái diễn, lúc trước Thúy Nương cầu quan thay Đỗ Văn Vũ cũng như vậy.
Lòng Đỗ Yểu Yểu dần trở nên lạnh lẽo.
Nàng hận làm thân nữ nhi ở cổ lớn, nữ tử có thể bị nam nhân dễ dàng vứt bỏ, bị gia tộc đuổi đi.
Nàng không trách Thúy Nương. Thúy Nương thân là nữ nhân cổ lớn, sẽ bị gông cùm xiềng xích phong kiến kèm cặp, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử. Điều quan trọng nhất của nữ nhân chính là đứa con được coi là vận mệnh của mình.
Thẩm Giai cũng vào giây phút lớn nạn ấy từ bỏ nàng chứ còn gì? Nam nhân có quyền thế chỉ cần cúi đầu thì nữ nhân sẽ bỏ lại sau lưng mọi chuyện trước đây, rộng lượng tha thứ.
Huống chi đi theo hắn – người nổi tiếng là ác quan, vinh quang vô hạn, lại còn có thể cứ Đỗ Văn Vũ ra thì cớ gì không làm?
Tự tôn là gì, nhân cách là gì, nguyên tắc lại là thứ gì? Quan trọng sao?
Không quan trọng.
Đây là xã hội mà một nhóm nữ nhân hầu cũng một phu.
Đỗ Yểu Yểu sẽ khuất phục sao?
Vĩnh viễn không.
Trong lòng nàng vĩnh viễn không khuất phục.
“Nương.” Đỗ Yểu Yểu nâng Thúy Nương dậy, an ủi nói: “Chuyện của ca ca, con sẽ nghĩ cách.”
Thúy Nương không chịu đứng lên, liên miên giải thích: “Yểu Yểu, xin lỗi, nương xin lỗi con…”
Đỗ Yểu Yểu cười buồn: “Thân là nữ nhi tất có trách nhiệm của nữ nhi.”
Mắt nàng nhòa đi, khóe môi cong lên: “Mẫu thân, người đứng lên đi. Cùng đường con sẽ đi tìm Thẩm Giai giải thích, trước kia chàng thích con như vậy, nếu con van cầu chàng, có lẽ chàng sẽ thả ca ca ra.”
“Yểu Yểu.” Thúy Nương cảm động đến mức lệ rơi đầy mặt: “Nương biết con phải chịu ủy khuất…”
“Không ủy khuất.” Đỗ Yểu Yểu lạnh nhạt đáp, coi như đây là phần tạ lễ cho bà đã làm mẫu thân của nàng lâu như vậy.
Xấu nhất là quay trở về đúng như nguyên tác mà thôi.
Thẩm Giai mở rộng hậu viện, mà nàng sẽ là một trong những hậu viện của hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận