Chương 1120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Càng đi vào sâu Ali, Lâm Chi Nam mới hiểu được điều kiện gian khổ mà Lạc Đà nói là có ý gì, đừng nói là nơi tắm rửa, cho dù buồng vệ sinh công cộng cũng không có.
Mấy người bọn họ là đàn ông, trái lại có thể giải quyết ở ven đường rừng cây, Lâm Chi Nam lại không quá tiện, phải tốn công qua chỗ có tường gạch hoặc là chốn sâu trong bụi cây, lúc ngồi xổm xuống còn làm kinh động đến nai con trong rừng giật mình chạy đi.
Cô sợ hãi kêu lên một tiếng, lại không nhịn được mà cười lên.
Khi càng lúc càng đi xa con đường quốc lộ, Lâm Chi Nam dần dần cảm nhận được mị lực của con đường này với người yêu quý tự do.
Con đường phía trước rộng lớn, bầu trời bao la, bên tai quanh quẩn những làn điều dân gian, dường như trong nháy mắt cô đã rời xa khỏi thế giới náo nhiệt, du͙c vọng trở nên nhỏ bé.
Lâm Chi Nam nghĩ Có đi khát vọng mới có thể phát hiện nó còn có một nét đẹp riêng.
Liên Thắng ỷ lại vào trên xe không đi, lúc thì hát theo ca khúc, giọng hát như vịt, Liên Thắng không nghe nổi, đánh vào gáy anh ta một cái.
Anh ta yên tĩnh được một lúc lại ngóc đầu trở lại.
Ngày thứ tám bọn họ xuyên qua một thảo nguyên Khương Đường, ban đêm bọn họ đến BangDa, trên trăm chiếc lều trại vòng quanh quảng trường rất có trật tự hạ trại.
Thấy Lâm Chi Nam là con gái, mấy người đàn ông tri kỷ dựng lều cho cô, không biết là vì thịt bò nồi lẩu tiêu chảy hay là không ngủ được trên cao nguyên, buổi đêm 1 – 2 giờ sáng nghe thấy lều vải bên cạnh truyền đến tiếng gáy, Lâm Chi Nam vẫn lật qua lật lại không ngủ được.
Nhẫn nhịn mấy tiếng, lúc này cô mới đi tiểu.
Buổi tối lúc cơm nước xong xuôi, đột nhiên truyền đến tiếng thét chói tai hoảng sợ của cô gái, nói là nhìn thấy một con chó núi trắng to ở chỗ nhà vệ sinh dựng tạm, tam sao thất bản, đến chỗ cô biến thành một con chó dữ tợn muốn ăn người.
Cô nhất thời không muốn đi nhà vệ sinh nữa, Liên Thắng dùng ánh mắt hỏi thăm có phải muốn có người đi cùng, Lâm Chi Nam cố gắng giả bộ không cần, dứt khoát chui vào lều vải ngủ.
Lúc này làm cách nào cũng không nhịn được nữa.
Lâm Chi Nam đứng dậy mặc áo khoác, kéo khóa lều vải, không nhịn được nước tıểu khiến cho cô tăng thêm lòng dũng cảm.
Sau khi ra ngoài, có mấy lều vải vẫn còn ánh đèn, còn có người đang tán gẫu ở chỗ quảng trường, cô cầm di động mở đèn pin lên đi ra ngoài một đoạn, lúc đi ngang qua một loạt land cruiser, cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc dựa người lên đầu xe.
Hai chân Liên Thắng vắt chéo nhau, giống như không xương tựa người vào thân xe, trong tay anh ta kẹp một điếu thuốc, khói thuốc ngập tràn bao trùm lên đôi mắt đen nặng nề của anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận