Chương 1121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Chi Nam sững sờ một lát, Liên Thắng đã quay đầu nhìn thấy cô.
Bốn mắt nhìn nhau, trong lòng anh ta hiểu rõ, đuôi mắt hẹp dài mang theo chút lười nhác.
“Đã muộn như thế còn ra ngoài làm gì?”
Lâm Chi Nam mạnh miệng.
“Tối nay bầu trời rất đẹp, em ra ngắm sao không được à?”
Khóe miệng anh ta có chút giật giật, lại không vạch trần cô.
Giẫm đầu thuốc ở trên đá vụn, Liên Thắng hất cằm về phía nhà vệ sinh.
“Đi thôi.”
Lâm Chi Nam đứng vững nguyên tại chỗ một lát, xúc động mãnh liệt đánh đến, cô cũng không mạnh miệng nữa.
Cô giống như một cái đuôi nhỏ theo sau lưng người đàn ông, anh ta nâng đèn pin di động, trước mắt cô trở nên rộng rãi sáng ngời.
Đến phòng vệ sinh dựng tạm, cô bịt mũi đi vào, Liên Thắng đứng ở bên ngoài chờ cô.
Từng có kinh nghiệm đứng chờ cô tắm ở bên ngoài lần trước, Liên Thắng có thể xem như tâm bình khí hòa, nhưng tiếng nước tí tách chảy xuống đá vụn kia, trong đầu anh ta tự động hiện lên hình ảnh liên quan đến cô.
Liên Thắng cúi đầu xuống, không quá tự nhiên dùng ngón tay gãi lỗ tai, đi xa hơn một chút.
Lúc Lâm Chi Nam đi ra, trong mắt Liên Thắng là cười như không cười.
“Nhìn thấy chó núi trắng chưa?”
Có đôi khi anh ta thật sự không thể lý giải nổi mạch não của con gái, thế mà có thể bị mấy con động vật hoang dã dọa cho đến mức không dám đến nhà vệ sinh.
Lâm Chi Nam cho anh ta một cái trợn trắng mắt.
“Đã một giờ sáng rồi, nó cũng buồn ngủ.”
Cô hỏi “Sao anh lại từ trong lều vải đi ra vậy?”
Liên Thắng “Có người vẫn luôn nói chuyện phiếm, cho nên không ngủ được.”
Anh ta sẽ không nói cho cô biết, mấy lều vải này chỉ cách một đoạn, động tĩnh lăn qua lăn lại ở trong lều vải của cô lại quá rõ ràng.
Liên Thắng dùng đầu ngón chân nghĩ cũng đoán được cô muốn làm gì, vì thế sớm đi ra chờ cô.
Lâm Chi Nam đi theo sau lưng anh ta vài bước, nói thầm.
“Em cũng không ngủ được, những người này thật đúng là nhiều tinh lực, ban ngày đi đường, buổi tối tán gẫu.”
“Em còn nghe được ở bên cạnh có người ngáy, âm thanh kia giống như sét đánh vậy.”
“Đoán chừng là Lạc Đà, thằng nhóc này ở trong đội chính là vạn người ghét.” Liên Thắng không nhịn được khẽ cười một tiếng.
“Ngày mai cầm kim khâu miệng cậu ta lại.”
Lâm Chi Nam nghĩ đến hình ảnh đó cũng cười theo.
“Có muốn đi ngắm sao không?”
Anh ta đột nhiên dừng lại, cô theo quá gấp trực tiếp va vào lưng Liên Thắng, phần lưng anh ta rộng lớn mềm dẻo, hơi nóng bao trùm khắp mũi Lâm Chi Nam.
Hiển nhiên Liên Thắng cũng không nghĩ đến việc ngoài ý muốn này, lúc quay lại hắng giọng một tiếng.
Lỗ tai cô nóng lên, lùi về sau mấy bước, hóa giải xấu hổ tiếp nhận chủ đề vừa rồi của anh ta.
“Ngắm sao ư? Đi đâu ngắm?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận