Chương 1124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một chân Liên Thắng đạp lên đầu xe, vươn tay ra ngoài.
“Lên trên, bên trên tầm nhìn sẽ tốt hơn.”
Lâm Chi Nam thử thăm dò đưa tay cho anh ta, anh ta hơi dùng lực, bàn tay ấm áp lại dày rộng, cô giống như chú gà con dễ như trở bàn tay bị xách lên, cũng cảm nhận được lực lượng trên cánh tay anh ta mạnh bao nhiêu.
Thế nhưng dưới chân không vững, bả vai cô trực tiếp đu.ng vào l ng ngực anh ta, bị anh ta vững vàng nắm chặt.
Trong lòng đột nhiên nhấc lên một gợn sóng, Lâm Chi Nam cố gắng giả bộ như không có gì khác thường lên nóc xe.
Chờ đến khi người ngồi lên nóc xe, Liên Thắng nhảy xuống đi đến cốp sau lấy nước uống, một lon bia và một chai nước.
Thế nhưng tay vừa mới mở nắp, Lâm Chi Nam lại nói.
“Em muốn uống bia.”
Lúc cô nhìn anh ta trong mắt chứa đầy sao trời sáng chói, đẹp đến không tưởng.
Liên Thắng hiếm khi không phản bác cô, đưa bia cho cô, còn mình uống nước.
Lâm Chi Nam nhấp một ngụm nhỏ, hỏi.
“Sao trời như thế này, anh gặp rất nhiều lần rồi nhỉ?”
Cô thấy toàn bộ quá trình anh ta cực kỳ bình tĩnh.
“Không hẳn thế, mùa mưa Tây Tạng nói mặt ngoài thì hai tháng, nhưng trên thực tế thì từ tháng tư đến cuối tháng tám, trời mưa to không nhìn thấy gì.” Liên Thắng tiếp tục nói.
“Mà nhiệt độ mùa đông quả thật khiến cho nhiều người không chịu được, đừng nói chi là mặc áo len ra dã ngoại, ngoại trừ người chuyên nghiệp thì người bình thường không làm như vậy.”
Anh ta quay đầu lại, thảnh thơi, có ý riêng.
“Cho nên vận may của em tốt, lúc này có thể ở cao nguyên nhìn thấy bầu trời sao như vậy, xem như xác suất một phần vạn rồi.”
Thật sao?
Khóe miệng Lâm Chi Nam có chút vui vẻ, dường như nhìn thấy thịnh cảnh, ông trời đã đủ thiên vị cho cô.
Cô hỏi anh ta “Anh có cảm thấy sao trời hôm nay rất giống với tầm nhìn ra ngoài ở sườn đất nhỏ trong thôn không?”
Liên Thắng có chút ngạc nhiên, nhướng mày.
“Em còn nhớ rõ?”
“Đương nhiên.” Lâm Chi Nam không phục nói.
“Sao trời ở nông thôn là một thứ mà bất kỳ một thành thị đèn đuốc sáng trưng nào cũng không so sánh được, cho dù là ở trong đêm nằm ở đập Tứ Thượng hóng mát cũng có thể nhìn thấy sao trời.”
“Em còn nhớ rõ khi đó ông Hồ thường xuyên tặng đồ ăn cho em, mỗi lần đi ngang qua nhà ông ấy, ông ấy luôn hiền lành vẫy tay với em, nói là để phần đồ ăn cho em.”
Rõ ràng ông cụ này cũng là một người góa bụa cô đơn, dựa vào tiền trợ cấp cho người nghèo để sống.
Khi đó cô hẹp hòi biết bao mới cảm thấy bên mình tất cả đều là khó khăn.
“Sau này em nghe nói con trai của ông Hồ đón ông ấy vào thành phố, cũng không biết hiện tại sống ra sao.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận