Chương 1125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mặc dù bên cạnh cô có giá đỡ hành lý ở phía trước, nhưng sợ người ngã xuống, bàn tay Liên Thắng vẫn đưa ra phòng hờ.
Động tác này giống như ôm lấy cô từ phía sau.
Trong đầu vừa nảy ra suy nghĩ này, cách một nắm tay đối với anh ta cũng là câu dẫn, câu dẫn anh ta đến gần thêm một bước.
Liên Thắng nhẫn nại tính dịch nửa người ra sau, phía sau miễn cưỡng tựa vào, xoang mũi hừ một tiếng bất mãn.
“Trong thôn nhiều người như vậy em lại chỉ nhớ ông Hồ?”
“Không phải.”
Ngón út của Lâm Chi Nam móc lên thành xe, lời nói xoay chuyển.
“Còn cả anh nữa…”
Thân thể Liên Thắng hơi cương cứng.
“Trí nhớ của em không kém như vậy, ông Hồ có ơn cho cơm em, mà những năm ở trấn Ngô Đồng kia, nếu như không có anh, đoán chừng em đã không cách nào sống sót.”
Liên Thắng duy trì động tác này, nhìn mái tóc đen dài ở sau gáy cô, yên tĩnh giống như tơ lụa vậy.
Anh ta muốn nói gì đó, nhưng lại chờ cô nói, chờ cô có thể kể thêm nhiều chút.
“Ngày đó em đã cẩn thận suy nghĩ một chút, hình như ở trong thôn anh đã giúp em mười lần, có một lần một đám người cầm dao và gậy gộc tới nhà em, muốn chiếm mảnh đất kia, lúc đó anh đột nhiên đi ra, một đao kia trực tiếp chém lên bờ vai anh, chỉ lệch hai phân chính là cổ.”
Đêm nay tâm tư của cô ùa về như cơn mưa rào, cô nhỏ giọng nói.
“Thật ra lúc đó em không nên đuổi anh đi, ngay cả một lời cảm ơn tối thiểu, hình như em cũng chưa từng nói.”
“Còn cả lần anh ở ngoài trường học bởi vì em mà đánh nhau với mấy tên vô lại kia, em đến quá muộn, nhìn thấy trên cúc áo đều dính máu…”
Sau khi rời khỏi thôn Ngô Đồng, Lâm Chi Nam tỉnh táo ý thức được quy tắc trao đổi ngang giá mà xã hội này ngầm thừa nhận, muốn người khác đối xử tốt với bạn, cho bạn tiền, bạn cũng nên lấy ra giá trị trao đổi ngang hàng.
Có tài hiến tài, có sắc hiến sắc.
Chỉ có mình Liên Thắng là biểu đạt nhu cầu đó đến mức mờ mịt nhất, dường như thứ gì anh ta cũng muốn lại giống như thứ gì cũng không cần cô cho.
Lâm Chi Nam hít vào một hơi nói.
“Em vẫn luôn hi vọng người khác đừng vì quá khứ của mẹ mình mà có thành kiến với em, nhưng trong quá khứ em lại mang theo thành kiến đối xử với anh.”
“Rất xin lỗi, Liên Thắng.”
Cô không quay đầu lại, lại biết Liên Thắng đang lắng nghe.
Tay Liên Thắng hơi phát run, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện sự run rẩy này đến từ l ng ngực anh ta, cảm giác dời núi lấp biển mãnh liệt gần như bao phủ anh ta.
Ánh mắt anh ta thật sâu nhìn chằm chằm gáy cô, mãi cho đến khi mắt đỏ lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận