Chương 1127

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1127

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ít nhất cũng phải cùng anh ấy hỏi cho rõ ràng, rõ ràng chỉ là một nam sinh đang lớn, là lúc thế giới quan mới thành hình, anh ấy lấy đâu ra dũng khí nói năng dõng dạc cả một đời.”
Cô nói xong quay đầu, Liên Thắng đang nhìn cô, hầu kết lên xuống không chỉ một lần.
Đôi mắt anh ta sâu thẳm lại sáng, giống như mang tất cả sao trời bên ngoài tiến vào trong mắt anh ta, sáng đến dọa người.
Trong lúc đối mặt, Lâm Chi Nam bừng tỉnh, cảm giác không khí xung quanh mình giống như đang thiêu đốt, cô bị nhiệt độ nóng bỏng kia làm cho trái tim nóng lên, luống cuống, nhỏ giọng hỏi.
“Rất khuya rồi, chúng ta về nghỉ ngơi thôi.”
Có mấy giấy, ánh mắt anh ta vẫn giằng co trên mặt cô.
Liên Thắng hậu tri hậu giác dịch chuyển tầm mắt.
“Ừm.” Một tiếng, nhanh chóng nhảy xuống.
Tay anh ta vươn ra đón Lâm Chi Nam, cô mượn sức anh ta từ trước mui xe nhảy xuống, lúc rơi xuống đất đứng không vững, theo quán tính lao về phía trước, Liên Thắng vươn tay ra đón.
Cô trực tiếp bổ nhào vào trong ngực anh ta, lúc bờ môi cô từ bên gò má Liên Thắng lướt qua lỗ tai, sống lưng Liên Thắng cứng đờ, hô hấp đột nhiên trở nên nặng nề.
Trong lòng Lâm Chi Nam run lên, chỗ lỗ tai bị hô hấp của anh ta nghiền ép kia khiến cho cơ thể mềm như bông.
Vẫn là Liên Thắng kịp phản ứng trước, đè nén miễn cưỡng đưa tay đỡ lấy cô.
“Không sao chứ?”
Lắng nghe sẽ thấy giọng anh ta khàn khàn.
Lâm Chi Nam lắc đầu, cả gương mặt nhỏ nhắn vùi trong bóng đêm biến thành đỏ ửng.
Tim cô vẫn đập thình thịch, ngạc nhiên lúc mình đu.ng chạm cơ thể anh ta lại không cách nào khống chế phản ứng.
Liên Thắng lái xe về nơi đóng quân dã ngoại, vẫn giống như lúc đi, nâng đèn pin di động chiếu sáng mảnh đất phía trước cho cô, cô đi bên cạnh anh ta, ngón tay móc vào nhau, an tĩnh như con thỏ nhỏ.
Liên Thắng chủ động tìm đề tài.
“Có phải không ngủ quen lều vải?”
“Hả?” Lâm Chi Nam chậm nửa nhịp.
“Không đâu, rất mềm…”
Một lát sau cô còn nói thêm.
“Chẳng qua em cảm giác được được mấy anh dựng lều tốn quá nhiều chăn mền, chỉ riêng đệm ngủ đã trải hai ba lớp, nếu như người nhiều thêm, chỉ sợ cốp sau không đủ chỗ để.”
Liên Thắng cúi đầu xuống, khóe môi không nhịn được mà cong lên.
Cô cho rằng lều vải của ai cũng bố trí như cô sao?
Anh ta đã sớm biết tố chất cơ thể của con gái yếu ớt hơn đàn ông, cho nên từ sớm ở Lhasa đã mua nhiều hơn mấy chiếc chăn nệm, bỏ vào cốp sau.
“Cũng đúng, về sau đi ra ngoài không có chỗ thì không mang theo những thứ này.” Liên Thắng học theo cô nói.
“Không thể nuôi đám nhóc kia thành yếu ớt, gặp phải muỗi độc đốt kêu ầm ĩ mấy ngày.”
Lâm Chi Nam lấy tay sờ lên mũi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận