Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Được, anh ngủ đây.” Ngoài miệng Nam Khôn nói vậy nhưng thân thể lại không cử động, “Muốn uống nước không?”

“A Khôn…” Triển Du tỏ ra bất đắc dĩ, “Em thật sự không sao mà, anh đừng căng thẳng như vậy, mau đi ngủ một giấc đi.”

Tuy viên đạn này đâm xuyên qua bắp đùi cô nhưng rất may không làm tổn thương đến xương cốt.

Năng lực khôi phục của cơ thể cô lại đặc biệt tốt, loại “bị thương ngoài da” này nghỉ ngơi thật tốt nửa tháng là có thể vui vẻ trở lại.

Nam Khôn không cãi lại cô, lại lo lắng lát nữa cô ngồi dậy đi vệ sinh lại không tiện, cuối cùng cuộn người nằm trên sofa ngủ một giấc.

Đến tối Đổng Kiêu bị trọng thương cũng tỉnh lại, phòng bệnh của Triển Du lại ở sát vách, qua lại rất thuận tiện.

Lúc này trong phòng bệnh đều là người một nhà, ngoài cửa lại có nhóm người A Đông trông chừng, mọi người nói chuyện cũng không kiêng nể gì, Triển Du nhớ tới việc Jason đã chết, hỏi Mục Hàn: “Lão đại, anh đã nói chuyện với bộ trưởng Lưu chưa?”

Mục Hàn biết cô đang nói về chuyện của Jason, nói: “Không sao đâu, lúc đó anh đã viết một bản báo cáo gửi lên để bộ trưởng Lưu tự mình lo việc với mấy người bên tòa án quân sự, hiện giờ án tử cũng đã đưa xuống. Giữ lại Jason cũng không có tác dụng gì nhiều với chúng ta.”

Bất kể là chính trị, hay là ích lợi quốc gia thì từ trước đến nay đều là sự thật tàn khốc.

Vây cánh của Jason đã bị quét sạch triệt để, hiện giờ thứ bộ trưởng Lưu quan tâm chính là lô súng CX717.

Về phần Jason chết hay sống hẳn chỉ là vấn đề quan tâm của cục tình báo quốc gia khác.

Từ trước đến giờ Nam Khôn dám làm dám chịu, Jason là do hắn giết, hắn cũng không sợ đến khi đó sẽ bị cơ quan chức năng mời đến nói chuyện, cho nên lời nói của Mục Hàn cũng không là gì với hắn, ngược lại rốt cuộc Triển Du cũng an tâm, cảm khái nói: “Lúc này đây chúng ta mới có thể có kì nghỉ dài hạn thật sự nhỉ.”

“Đúng vậy đấy, rốt cuộc em cũng có thể yên tâm nghỉ dài hạn rồi.” Hình Thiên sâu xa liếc nhìn Nam Khôn, tầm mắt quay lại trên người Triển Du, cố ý hỏi, “Nhưng mà, em yêu à, em tính thế nào đây?”

Vấn đề này thật ra cũng là câu những người khác muốn hỏi, nhất là Nam Khôn.

Từ ngày biết mình mang thai đến này, Triển Du đã biết mình không có lựa chọn nào khác, nhưng trong lòng vẫn rất không nỡ, hiện giờ Hình Thiên lại hỏi đến, cô càng không nỡ, nhìn Mục Hàn ngồi trước giường bệnh, thất thần nói: “Em không thể nào để mất đứa bé này…” Nhưng em cũng không nỡ xa các anh mà.

Cô muốn giữ đứa bé này có nghĩa là trong tương lai không xa cô không thể sát cánh chiến đấu cùng đội Liệp Ưng nữa, thậm chí có khả năng phải rời khỏi ngành, sau này làm công chức rồi lại xin chuyển ngành thì dù cho có thể vượt qua kì kiểm tra cũng không nhất định được phân đến đội Liệp Ưng, huống chi vài năm sau lại lười biếng, rồi tuổi lại cao lên, điều kiện sức khỏe nhất định sẽ thay đổi, sau này nếu muốn thông qua được kì kiểm tra, dễ vậy sao?

Mục Hàn yên lặng một lát, nói: “Có tin nội bộ, cục tình báo chi cục 9 có thông báo tổ của Tiểu Vương tháng sau có người rời khỏi cương vị công tác, anh đã xin chuyển em sang đó, đừng để cho bộ trưởng Lưu biết chuyện em mang thai, ít nhất là hiện giờ, hiểu không?”

Như vậy bọn họ vẫn còn cùng trong ngành, lại có thể thường xuyên làm việc cùng nhau, chẳng qua là bằng một hình thức khác mà thôi.

Ánh mắt Triển Du tỏ ra vui vẻ, khen ngợi: “Lão đại, anh thật tốt!”

Mục Hàn khẽ mím môi cười một nụ cười yết ớt, ngước mắt nhìn về phía Nam Khôn, giọng trầm ấm hỏi: “Tính khi nào thì mở tiệc rượu đây?”

Nam Khôn sủng nịnh liếc nhìn Triển Du, nói: “Đợi vết thương của cô ấy tốt lên đã.”

Mục Hàn: “Lần này kì nghỉ của chúng ta sẽ rất dài, nói không chừng chờ hai người đi tuần trăng mật về cũng còn chưa chấm dứt đâu.”

Hình Thiên xen vào: “Tôi nhớ trước kia người nào đó đã từng nói lần này nghỉ muốn cùng mấy người chúng ta đi Châu Âu du lịch, bạn học Triển Du, xin hỏi hai người định đến đâu hưởng tuần trăng mật thế?”

Đương nhiên Triển Du hiểu ý của anh ta, quyết đoán nói: “Thì đi châu Âu là được chứ gì!”

Nam Khôn cũng nghe ra câu chuyện phiếm, rất thức thời tiếp lời: “Vậy hôm nào tôi bảo A Đông sắp xếp, đến lúc đó mọi người cùng nhau đi luôn.” Hắn tuyệt đối sẽ không nói bình thường mỗi ngày làm việc đều đi cùng nhau, tuần trăng mật của chúng tôi cũng đi theo làm bóng đèn, đám các người không sợ bị đốt trụi à!

Mục Hàn dường như cũng nhìn ra suy nghĩ của Nam Khôn, nhếch môi, cười mà không nói gì.

***

Cuộc chiến lần này kéo dài hơn bất kì nhiệm vụ nào khác trước đây, cũng may trời không phụ người có lòng, sau một trận gió tanh mưa máu, đội Liệp Ưng lại xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ lần nữa, bọn họ ở lại Colombia thêm hai ngày, sau khi xử lí xong toàn bộ mọi chuyện mới khải hoàn trở về.

Bình luận (0)

Để lại bình luận