Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đừng tiếp tục tra tấn tôi.

Sao hành động này lại bị hiểu lầm là tra tấn chứ?

“Tôi đang yêu Hạnh Mính, để tôi làm tình với Hạnh Mính một lần nữa đi. Lần này Hạnh Mính nhất định phải nhớ cho kỹ, nhớ kỹ tôi, nhớ kỹ nó, nơi này chỉ có tôi mới có thể tiến vào.”

Anh nâng đôi chân cô lên, đặt trể trên bả vai, cố chấp, cầm lấy thân gậy cắm vào. Dương vật còn thô hơn cả cổ chân của Hạnh Mính, bất kì ai nhìn thấy môi âm hộ bị căng trướng to như vậy, đều sẽ có cảm giác áy náy thương tiếc, nhưng chỉ duy có Nguyên Tuấn Sách là không.

Dương vật đâm vào thật sâu, xuyên thẳng vào tử cung, áp lên cái bụng nhỏ. Tay Hạnh Mính dùng sức đánh lên mặt giường, chủ động nâng eo, cô lùi bước, cơ thể chật vật muốn bò lên, thoát khỏi con quái vật khổng lồ, nhưng con quái vật đó thật sự rất dài, cho dù cô có bò đến nơi nào, nó luôn có thể chạm tới chỗ sâu nhất, xỏ xuyên cô.

Không thể trốn tránh, cơ thể yếu ớt bị ép thừa nỗi đau khôn cùng, tâm trạng như rơi xuống vực sâu, sắc mặt trắng bệch, thân thể run rẩy, nước mắt từng giọt to như hạt đậu, trầm mặc lăn xuống.

Cô nâng eo lên tới cực hạn, đầu bị thúc mạnh, chạm vào đầu giường, vẻ mặt vì đau đớn mà nhăn nhó dữ tợn.

Nguyên Tuấn Sách trầm mặc không lên tiếng, anh cũng muốn nhìn biểu cảm của Hạnh Mính, nhưng phía dưới bị kẹo rất chặt, cảm giác sảng khoái tột độ khiến anh quên đi mọi thứ, chỉ kêu lên một tiếng rồi mạnh mẽ đâm về phía trước, nhét toàn bộ dương vật vào.

Bụng nhỏ thít chặt, hình dạng dương vật gồ lên, hình như nó còn đang lớn hơn. Da bụng mỏng manh nhô lên một nắm, hình dạng quy đầu to như nắm tay cô. Nguyên Tuấn Sách vẫn chưa thấy đã ghiền, anh dứt khoát bóp phần cổ vốn đã xanh tím của cô, nâng mông cô lên, vận sức đâm vào bên trong.

Càng thao càng nhanh, không khí trong bụng không ngừng bị rút cạn, thịt non cũng sắp bị kéo ra bên ngoài. Hạnh Mính bóp tay anh, hít thở không thông, cơn đau như ác mộng quấn quýt cơ thể và tâm trí cô, thân thể kịch liệt run rẩy, sự sợ hãi xuất phát từ tính cách không có điểm mấu chốt của Nguyên Tuấn Sách. Hạnh Mính bắt đầu nghĩ lung tung, không biết lần này bản thân cô có thể trụ qua hay không, hay sẽ thật sự chết ở chỗ này.

Nguyên Tuấn Sách buông cô ra, hôn lên môi cô, trong miệng anh toàn là máu, mùi máu tanh rỉ sắt như tra tấn Hạnh Mính.

Nguyên Tuấn Sách chán ghét kiểu hôn lưỡi, anh không muốn hai đầu lưỡi đơn giản quấn lấy nhau nữa. Anh há miệng thật to, bao lấy hai cánh môi của Hạnh Mính, bắt đầu cắn xé, liếm đến chung quanh miệng cô toàn là nước miếng.

Càng hút, anh càng thao mạnh hơn, dùng sức nhét quy đầu đến tận cùng của tử cung. Mỗi một lần đều mạnh mẽ đi vào, sau đó lui ra một nửa, rồi lại hung hăng đâm vào!

Như thế này căn bản không phải là làm tình, mà là anh đang dùng gậy gộc của mình, mạnh mẽ xé rách, xẻ đôi thân thể mảnh mai của cô.

Hạnh Mính nhỏ gầy cứ như vậy trở thành món đồ chơi của anh. Đỉnh đầu “Bang bang” mấy tiếng, va vào hoa diêu được chạm khắc trên đầu chiếc giường kiểu Âu.

Ngàn Thanh trưởng lão đã đi hai ngày rồi, mấy ngày nay đều không có tin tức truyền về. Để tiện cho việc thương nghị đối sách, các vị trưởng lão đều đi tới chùa Linh Đồ, mấy ngày không có tin tức khiến người người đều hoảng sợ.

Phù chú truyền tín bây lơ lửng trên không trung một hồi, không biết nên đi phương nào, rồi lại biến thành một tờ giấy trắng bình thường, nhẹ nhàng rơi xuống.

Nhìn tình huống này, Hoằng Hậu nghi kỵ: “Đại khái là đã xảy ra chuyện.”

Các đệ tử của Ngàn Thanh trưởng lão đều không thể tin tưởng: “Hoằng Hậu phương trượng, ngài đừng có nói bậy, sư phụ của chúng ta rất lợi hại. Cho dù ngài ấy không đánh lại con yêu kia cũng có thể thuận lợi thoát thân! Chắc là lúc này sư phụ đang mai phục chung quanh yêu ma, nền mới không dám hành động thiếu suy nghĩ, hoặc người đã làm một chú pháp ngăn truyền tín mà thôi”

Hoằng Hậu phất tay áo hừ lạnh: “Ta nói bậy? Đám đệ tử các ngươi, lúc trước một đám từ chối còn nhanh hơn thỏ! Bây giờ sư phụ của các ngươi xảy ra chuyện mới biết khẩn trương lo lắng? Theo ta thấy, đám đạo sĩ các ngươi cũng noi theo đám người dưới chân núi Tu Duyên, giải tán đi thôi!”

Vừa đứt lời, lão ta lại nhìn Tĩnh Đình, chỉ thấy ông ta vẫn yên lặng đả tọa trên đệm hương bồ, nhắm chặt hai mắt không rên một tiếng, tĩnh tâm niệm chú.

Đám đệ tử kia bị mắng cho xấu hổ cúi đầu, có người xung phong nhận việc: “Đệ tử muốn đi tìm sư phụ!”

Sau đó lục tục có vài vị đạo sĩ đứng ra: “Đệ tử cũng muốn đi! Chúng đệ tử có cảm ứng với sự phụ, chỉ cần hai bên ở gần nhau trong phạm vi 3 mét là có thể tìm được sư phụ!”

“Các ngươi sợ là đến hồn của lão ta cũng không tìm thấy đâu.”

Mọi người quay đầu nhìn về nơi phát ra giọng nói. Ngoài thiên điện, một lão già chống quải trượng yên lặng đi vào, trên cổ lão còn đeo một chuỗi tràng hạt, trong dáng vẻ hòa ái lại lộ ra một cổ uy nghiêm.

Ông lão đó mặc một bộ trường bào ám vàng, chất vải cực kỳ tốt, nhìn như quý nhân sống trong nhung lụa, đôi mắt rất bình thản.

“Lão là ai?” Hoằng Hậu cảnh giác đánh giá ông lão, người này dường như không phải phàm nhân bình thường.

Lão giả xoa xoa cằm, vuốt ve chòm râu trắng chỉ dài có mấy tấc, trong tiếng cười trầm thấp lại để lộ về biếng nhác: “Tên tiểu tử này thật không lễ phép, ta còn lớn tuổi hơn ngươi đó! Ta thân mang trọng trách, được tiên nhân gửi gắm, phụng chỉ mà đến.”

“Tiên nhân?”

Các đạo sĩ trẻ kinh ngạc khó tin, bọn họ chưa bao giờ gặp tiên nhân, sư phụ cũng từng dạy bọn họ, đừng vọng tưởng thành tiên.

Chưa nói đến con đường thành tiên hư vô mờ mịt, cầm không được, sờ không thấy. Những tiên nhân đó, sinh ra đã là tiên, còn phàm nhân như bọn họ, cho dù nỗ lực như thế nào cũng không có khả năng đạt được cơ hội lên trời. Cho dù là một góc áo của tiên nhân, bọn họ cũng không xứng vọng tưởng chạm đến.

Hoằng Hậu khịt mũi coi thường: “Ngươi nói ngươi được tiên nhân phái tới thì bọn ta phải tin chắc? Ngươi có gì để chứng minh!”

Lão già đơn độc, dáng vẻ cao ngạo, cơ thể toát ra một cổ khí phách uy nghiêm, khiến cho người ta có cảm giác không thể làm trái không thể phản kháng.

“Ta không cần chứng minh, những lời nói tiếp sau đây của ta, các ngươi nghe thì nghe, nếu không nghe thì mọi chuyện cứ xem như tạo hoá của các ngươi đi. Nếu cố chấp cho rằng lão già như ta đang lừa gạt các ngươi cũng được, chờ tiên nhân trách tội xuống, đừng trách ta không báo trước.”

Có trưởng lão không kiên nhẫn hỏi: “Ngươi muốn nói cái gì?”

“Ngàn năm trước ——”

“Chờ đã!” Hoằng Hậu giơ tay ngăn lại, lão giả cũng không giận.

“Mấy người các ngươi, tất cả đi hết ra ngoài cho ta.”

Các đệ tử bị điểm mặt chỉ tên có chút bất mãn, vừa định mở miệng, đã bị sư phụ bên cạnh đuổi hết ra ngoài: “Đi ra ngoài đi, đứng canh ngoài cửa, nhớ đóng cửa cho kỹ, chớ có để người khác tiến vào.”

Tùng Nhai vẫn đứng bên cạnh Tĩnh Đình, dáng người thẳng tắp, không hề nhúc nhích, ánh mắt nhìn chằm chằm vị lão giả kia.

Đợi đến khi cửa chủ điện đóng hết lại, giọng nói hồn hậu của lão già lại vang lên, tự nhiên mà toát ra một cổ trang nghiêm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận