Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mạnh Viễn bị hắn kéo tới sân thượng lảo đảo ngã xuống mặt đất, khuỷu tay bên phải đập lên gạch men sứ, lật tức truyền tới con đau đớn thấu tim gan.
“Anh…”
“Câm miệng.” Mạnh Viễn vừa mở miệng đã bị Lục Thanh Hoài tức giận cắt ngang.
Cửa kính của sân thượng bị khóa lại, Lục Thanh Hoài ngồi xổm xuống đất lần mò qua người cậu ta một lần, quả nhiên tìm được một cái bút ghi âm ở sau lưng, hắn cười lạnh ném bút ghi âm xuống đất nghiền nát trước mặt cậu ấy.
Mạnh Viễn thấy hắn phá hỏng cái bút ghi âm vốn đã bị hỏng kia thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng cậu vẫn giả vờ bày ra dáng vẻ tức giận giãy dụa kêu gào định đứng lên.
Lục Thanh Hoài trực tiếp đạp lên ngực cậu ấy, lại đè cậu ấy xuống mặt đất đồng thời còn dùng sức xay nghiền lồng ngực của cậu, lực độ mạnh tới mức như sắp nghiền nát ngực cậu ấy.
“Không ngờ cậu thật sự dám tới.” Lục Thanh Hoài nhìn từ trên cao xuống, hắn mỉm cười cảm thán một câu.
Dáng vẻ của hắn rất dịu dàng, chẳng ai có thể ngờ được rằng giờ phút này hắn lại là một kẻ độc ác tàn nhẫn: “Ai cho Mạnh Viễn cậu cái gan tới đây khiêu khích tôi? Cậu chán sống rồi sao?”
Mạnh Viễn bị hắn đạp ở dưới chân, tôn nghiêm bị giày xéo, cậu ấy cố chịu cơn đau dữ dội cùng với sự nhục nhã và tức giận, ánh mắt như dao cắt hắn thành nghìn mảnh.
Vẻ mặt của cậu ấy đau đớn dữ dội nhưng vẫn cười lạnh nói: “Tại sao tôi lại không dám tới? Lục Thanh Hoài, là anh dùng thủ đoạn hèn hạ để chỉnh tôi, người nên chột dạ là anh, tại sao tôi lại không dám tới?”
“Tôi hèn hạ bỉ ổi?” Lục Thanh Hoài cười lạnh lặp lại lần nữa, sau đó vô cảm đạp lên vết thương được băng bó cố định của cậu ấy, dùng sức nghiền nát thạch cao.
Đế giày của hắn đạp lên cánh tay cậu ấy còn đè qua lại một cách không thương tiếc, hắn tàn nhẫn tới mức có thể nghe rõ tiếng xương vỡ vụn trên sân thượng im lặng này.
Mạnh Viễn đau tới mức gân xanh trên trán cũng nổi lên cả người toát mồ hôi lạnh, tay nắm chặt khẽ gầm gừ.
“Hèn hạ bỉ ổi.” Lục Thanh Hoài khẽ mỉm cười, lực đạo trên chân vẫn không hề giảm, cứ đạp trên cánh tay cậu ấy, hỏi: “Ngoại trừ câu này, từ đầu cậu còn nói tôi cái gì nữa? Nói tôi tự ti, nói tôi vô năng, nói tôi không phải là đàn ông, còn nói tôi là súc sinh phải không?”
Khác với động tác hung ác tàn nhẫn của hắn, vẻ mặt của Lục Thanh Hoài vẫn luôn bình tĩnh lạnh lùng, từ vẻ mặt của hắn hoàn toàn không thể nhìn ra hắn có thâm thù lớn hận gì với người trước mặt, cũng hoàn toàn không nhìn ra hắn thật ra là kẻ giết người tàn nhẫn nhất.
Hắn nhặt mảnh sứ vừa ném qua một bên lên, ngồi xuống bên cạnh Mạnh Viễn, dùng góc sắc nhọn nhất có thể dễ dàng cắt qua da người, đặt lên trán cậu ấy bắt đầu chậm rãi cứa dọc theo đường giữa cơ thể cậu ấy xuống dưới.
Góc cạnh sắc nhọn cứa từ trên trán cậu xuống, sau đó là mi tâm, sống mũi, đôi môi rồi tới cằm, hành hạ từng chút một.
“Đồ điên…” Mạnh Viễn nhận ra vẻ điên cuồng của hắn lập tức bị sợ hãi chiếm cứ, cả người mất khống chế bắt đầu run lên.
Còn Lục Thanh Hoài thấy dáng vẻ sợ hãi của cậu ấy thì cong môi lên, bật cười, như đang trêu chọc con mồi giãy dụa sắp chết, hắn dùng góc của mảnh sứ khẽ cọ qua môi cậu ấy rồi cười nhạo nói: “Ra là cậu cũng biết sợ, tôi còn tưởng là cậu thật sự không sợ chết đấy.”
Mạnh Viễn quay đầu đi đầy vẻ chán ghét, Lục Thanh Hoài bóp cằm cậu ấy , quay mặt của cậu ấy lại, hắn thưởng thức vẻ tức giận của cậu ấy , biểu cảm càng vui vẻ hơn.
“Mạnh Viễn, không phải cậu hỏi tôi chuyện đó có phải là tôi làm hay không à, bây giờ tôi thừa nhận, chuyện đó đúng là tôi làm đấy, nhưng thế thì đã sao?” Lục Thanh Hoài dùng mảnh sứ lạnh lẽo vỗ lên mặt cậu mỉm cười bình tĩnh khiêu khích nói: “Mạnh Viễn, cậu có thể làm gì tôi?”
“Tên khốn.” Mạnh Viễn bị hắn chọc giận, hàm răng sắp bị cắn nát.
Đôi mắt cậu ấy ứ máu cả khuôn mặt đỏ bừng và dữ tợn vì tức giận, nhưng cậu ấy đã lấy được thứ mình cần nên không muốn dây dưa với tên điên này nữa, vùng vẫy muốn đứng dậy.
Tay của Lục Thanh Hoài lại như cái kìm sắt kiềm chế bả vai của cậu ấy, đè chặt cậu ấy xuống đất không thể động đậy, đồng thời hắn còn nhân lúc cậu ấy chưa kịp phản ứng lại dùng sức đâm mảnh sứ kia vào bả vai của cậu ấy .
Nhưng bởi vì hắn nắm mảnh sứ kia quá mạnh, nên lòng bàn tay của hắn khó tránh khỏi bị cắt đứt, dòng máu ấm áp xuôi theo ngón tay rơi xuống, cả bàn tay của hắn lập tức bị máu tươi nhuộm đỏ.
Nhưng hắn như không có tri giác đâm mảnh sứ đó vào sâu hơn, vừa bình tĩnh, vừa lạnh lùng rũ mắt nhìn cậu: “Tôi cho cậu cử động chưa?”
Mạnh Viễn nghiến chặt răng, cậu ấy đau tới mức đến sức nói chuyện cũng không có, còn Lục Thanh Hoài càng xoay tròn thứ sắc bén đó một cách tàn nhẫn hơn lẩm bẩm nói:
“Cậu cảm thấy tôi dùng thủ đoạn là hèn hạ, cảm thấy tôi dựa vào quyền thế để chèn ép cậu là vô năng và tự ti, cậu cảm thấy người nên chột dạ là tôi, nhưng tại sao tôi phải chột dạ chứ?”
Lục Thanh Hoài hoài nghi hỏi ngược lại: “Tôi dùng thủ đoạn là tôi thông minh tôi có não, tôi lấy quyền thế chèn ép cậu đó là tôi có tiền có quyền có tư bản, tôi sẵn sàng ghim cậu hành hạ cậu là tôi có bản lĩnh đó, hơn nữa cậu dám tới chỗ tôi tìm chết, tôi coi trọng cậu, tất cả những việc tôi làm đều do tôi tự nguyện, cho nên tại sao tôi phải chột dạ?”
“Ngược lại là cậu.” Lục Thanh Hoài ngừng lại, nhìn từ trên cao xuống ánh mắt khinh thường kiêu ngạo liếc nhìn cậu ấy lạnh lùng nói: “Tôi nói thật, cậu hạ thấp tôi thật sự chỉ là bởi vì cậu kém cỏi và ghen tị, cậu không làm được những chuyện tôi làm, cho nên cậu chỉ có thể đường đường chính chính ở bên cạnh Tống Miên tạo cảm giác tồn tại coi như đang đào góc tường của tôi, còn tôi xử lý đám ruồi nhặng bên cạnh vợ mình lại bị cậu gọi là hèn hạ bỉ ổi.”
“Cho nên Mạnh Viễn…” Lục Thanh Hoài nâng cằm cậu ấy lên, dùng ánh mắt thương hại và châm biếm như nhìn loài ruồi bọ đáng thương mỉm cười rồi chậm rãi nói: “Ngụy quân tử hèn hạ bỉ ổi, tự ti kém cỏi miệng còn đầy vẻ nhân nghĩa đạo đức rốt cuộc là ai đây?”
Cho đến lúc này, Mạnh Viễn cuối cùng cũng tin trên đời này thật sự có loại người sinh ra đã xấu xa.
Đời người là quá trình không ngừng tiến về phía trước, giá trị của sự giáo dục chính là hướng dẫn mọi người biết kiềm chế hướng thiện, tuân thủ trật tự hướng tới tương lai.
Nhưng bạn có thể chối bỏ rằng có một vài người không giống thế, người vừa sinh ra đã đứng trên đỉnh kim tự tháp như Lục Thanh Hoài, loại người này vừa sinh ra đã xấu xa, hắn không hề có gánh nặng thiện ác, cũng chưa từng bị thế giới quan bình thường trói buộc, hơn nữa hắn còn có đủ vốn liếng để có thể đạp tất cả mọi người ở dưới chân, cho nên hắn chưa bao giờ che giấu bản tính của mình, chưa từng che giấu sự xấu xa sâu thẳm, đen tối nhất của mình, đối với Tống Miên như vậy, đối với cậu ấy cũng như vậy.
Hắn trút ác ý về phía cậu ấy mà không hề có chút kiêng kỵ nào, ánh mắt lạnh lùng khinh miệt và kiêu ngạo nhìn dáng vẻ cậu ấy bị dày vò sống không bằng chết, bị chơi chết thì coi như cậu ấy xui xẻo.
Hắn không phải người, trên người hắn không có chút tình người nào.
Hắn chính là quái vật, quái vật vặn vẹo và tràn đầy ác ý.
Mạnh Viễn không để ý thứ đồ sắc bén đó vẫn đang đâm vào bả vai của cậu ấy , bất chấp sự đau đớn, cậu ấy cố gắng vận hết sức mạnh toàn thân hét lên một tiếng giận dữ rồi chợt túm lấy cổ áo của Lục Thanh Hoài trở mình đè hắn xuống đất.
“Anh đúng là kẻ điên không hiểu thị phi thiện ác, Tống Miên căn bản không yêu anh, còn anh chỉ biết bức ép cô ấy, loại súc sinh như anh nên xuống địa ngục chuộc tội cho cô ấy.”
Mạnh Viễn đấm lên mặt hắn, Lục Thanh Hoài nhất thời không đề phòng bị cậu ấy đánh đến mức hai gò má tê dại, đầu lưỡi bị đập phải, trong miệng tràn ngập mùi máu tươi.
Ánh mắt của hắn trở nên dữ tợn, nhanh chóng nắm lấy bả vai phải bị thương của cậu ấy dùng sức khiến cậu ấy đau tới mức nghiến chặt răng cả người run lên, hắn nhân cơ hội nhấc chân đạp vào bụng dưới của cậu ấy, đá cậu ấy bay ra xa mấy mét.
Mạnh Viễn khom người nằm trên đất, Lục Thanh Viễn hơi chật vật bò dậy, ánh mắt ác độc tựa như tu la sau khi đi tới chỗ cậu ấy thì lại đá vào bụng, khiến cậu ấy bay thẳng vào góc tường.
Mạnh Viễn co trong góc tường kêu rên, trên trán nhễ nhại mồ hôi, xương sườn của cậu ấy trực tiếp bị đá gãy mấy cái.
Lục Thanh Hoài lấy mu bàn tay xoa gò má tê rần híp mắt nhìn phế vật trên mặt đất, đã rất lâu rồi hắn mới gặp một kẻ khiến hắn chán ghét tới mức muốn giết chết như vậy.
Tối thứ hai sau khi về nhà bọn họ đã có một đêm hoang đường, tuy Tống Miên bị ép nhưng cũng đã nói rất nhiều lời mềm mỏng dỗ dành hắn, thực ra hắn đã định bỏ qua cậu ấy, nhưng bây giờ hắn thấy cậu ấy thực sự đáng chết.
Hắn rõ ràng đã cảnh báo cậu ấy, nhưng cậu ấy vẫn khiêu chiến giới hạn cuối cùng của hắn hết lần này tới lần khác để tìm chết ở chỗ hắn, vậy thì Tống Miên không thể trách hắn, hắn nhằm vào cậu ấy như thế nào thì đều là cậu ấy đáng đời.
Hắn ngồi xuống bên cạnh Mạnh viễn, nắm tóc của cậu ấy buộc cậu phải ngửa đầu về phía sau đối diện với hắn, hắn vô cảm nói: “Mạnh Viễn, cậu luôn thích sống trong vọng tưởng của mình làm mấy chuyện dư thừa, lần này tôi sẽ cho cậu thấy rõ rốt cuộc cậu giả dối và ích kỷ tới mức nào.”
Hắn lấy điện thoại ra phát một đoạn ghi âm.
Lập tức, tiếng thở gấp mập mờ truyền tới.
Mạnh Viễn như bị sét đánh mở to hai mắt, là giọng của Tống Miên.
Lục Thanh Hoài để lộ ra nụ cười tàn nhẫn khát máu nhất ép cậu nghe hết bản ghi âm.
Bản ghi âm không tới ba mươi giây, Mạnh Viễn lại nghe tới mức buồn nôn, phản ứng sinh lý do tâm lý khó chịu mang lại, cậu thật sự rất buồn nôn.
Mặc dù cậu chưa từng trải qua, nhưng cậu biết bọn họ đang làm gì, tiếng va chạm cơ thể, tiếng nước, còn có tiếng khóc nỉ non mỏng như tơ của Tống Miên, và tiếng đối thoại ngắt quãng.
“Miên Miên, thích anh không?” Lục Thanh Hoài dịu dàng dụ dỗ, trả lời hắn là tiếng nức nở của Tống Miên: “Thi… Thích.”
“Anh là ai? Em thích ai?” Mạnh Viễn nghe thấy Lục Thanh Hoài lại hỏi.
“Anh là A Nghiên, hức, anh là A Nghiên, em thích A Nghiên…” Tống Miên khóc thút thít khẽ cầu xin: “A Nghiên em đau quá, nhẹ chút, cầu xin anh…”
“Được, anh sẽ nhẹ chút, dịu dàng một chút. Vậy bảo bảo có thể gả cho anh không?”
“Gả, em gả. Ưm A Nghiên…”
Ghi âm tới đây thì hơi ngừng lại, vàng mắt của Mạnh Viễn như sắp nứt ra, đôi mắt đỏ ngầu, không có gì làm nhục một người đàn ông hơn tiếng khóc của người phụ nữ mình yêu thương khi làm tình.
Nhưng lúc này cậu ấy quả thật chỉ là một phế vật, cậu ấy không thể làm được gì cả, cậu ấy không thể cứu vãn tôn nghiêm của Tống Miên cũng không thể cứu mình, cậu ấy đau tới mức đến động cũng không động nổi càng đừng nói tới việc phản kháng Lục Thanh Hoài.
Cậu ấy nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ chảy ra từ khóe mắt rồi biến mất ở bên thái dương.
Lục Thanh Hoài đột nhiên đứng dậy hơn nữa rất nhanh đã quay lại: “Con mẹ nó tôi cho cậu nhắm mắt chưa? Mở mắt ra nhìn cho tôi, vẫn còn đấy.”
Hắn lạnh lùng gầm lên, rút mảnh vỡ trên bả vai ra rồi lại đâm mạnh vào bắp chân cậu ấy, sau khi buộc cậu ấy phải tỉnh táo thì lại nắm lấy tóc của cậu ấy ép cậu ấy mở mắt nhìn thứ mình cầm trong tay, là mấy bản nháp đã ố vàng.
Mạnh Viễn tỉnh dậy vì đau đớn, nhưng cả khuôn mặt đầy máu tấm mắt có chút mơ hồ, cậu trừng mắt, thấy rõ nội dung trên giấy, là Lục Thanh Hoài.
Tổng cộng có bốn tờ, vết nhàu nát trên mỗi tờ giấy đều rất rõ.
“Biết cái này là do ai vẽ không?” Lục Thanh Hoài nhìn vào mắt cậu bình tĩnh nói: “Cái này là do Tống Miên vẽ, là người cậu luôn tâm tâm niệm niệm phải bảo vệ ở Mạnh Trại, trong ba năm tôi không ở bên cô ấy đã âm thầm vẽ.”
Máu cả người Mạnh Viễn sôi trào, như bị người khác dội cho một chậu nước đá, mắt của cậu ấy rất nóng, cực kỳ tuyệt vọng và tức giận, cổ họng cậu ấy phát ra tiếng kêu gào và chất vấn trầm đục như chuông lớn: “Vậy thì sao, Lục Thanh Hoài? Lấy lòng chân thành của người khác ra làm quân bài anh còn cảm thấy rất kiêu ngạo ư?”
“Tại sao không đáng để kiêu ngạo?” Lục Thanh Hoài cười lạnh hỏi lại, hắn đặt mấy bức tranh lên cái ghế treo sạch sẽ bên cạnh nắm lấy cổ áo của Mạnh Viễn đập lưng vào tường, gàn dở nói: “Tôi có sự chân thành của cô ấy, cậu có gì?”
“Mạnh Viễn, cậu chẳng có gì cả nhưng vẫn luôn thích làm mấy chuyện dư thừa khiến người khác chán ghét, cậu muốn làm gì? Cậu muốn làm chúa cứu thế của cô ấy sao?”
Cả người Lục Thanh Hoài bị lửa giận ngập trời và lệ khí nuốt chửng, như đã nhập ma đập đầu cậu xuống đất, vừa oán hận xen lẫn chán ghét, vừa dữ tợn nói:
“Nhưng con mẹ nó cậu là cái thá gì? Cậu có tư cách gì, cậu có sứ mệnh đó sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận