Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đáy mắt Đào Đào mờ mịt nhàn nhạt hơi nước, cơ thể cũng không kìm được mà ngả người về phía sau.

Cô run rẩy giơ tay cởi áo thun trên người.

Làn da trắng nõn mịn bại lộ ở trong không khí, Thời Thác nhẫn nại đưa thêm một ngón tay vào.

“Ưm…”

Cô không nhịn được, bên môi tràn ra một tiếng rên rỉ.

Cô gái dùng hai tay đỡ vai anh, hô hấp dần trở nên không ổn định.

Tay anh chôn ở trong cơ thể cô, đào bới, tận tình khiêu khích, ấn vào chỗ mẫn cảm.

“A Thác, đừng……”

Cô đau đớn và yếu ớt mỗi khi anh nhấn vào chỗ kia, cả người cô giống như bị điện giật, một chút sức lực đều không có. Cô hận không thể xoắn chặt ngón tay anh, dâm thủy từng đợt từng đợt trào.

Thời Thác cúi đầu, ở bên gáy cô cắn xuống làm lưu lại một cái dấu hôn đỏ thẫm, giọng nói khàn khàn “Chịu không nổi sao?”

Cô đúng là chịu không nổi.

Muốn anh.

Chỉ hai ngón tay thôi đã chịu không nổi rồi.

“Ưm a, muốn, muốn anh……”

Nụ hôn của anh dần đi xuống, cắn vài cái lên trên bộ ngực trắng nõn, lúc sau anh lại nâng cô lên như đứa trẻ đang bú sữa, anh cắn đầu vú không chịu nhả ra.

Đào Đào bị anh cắn đau, nước mắt đều thiếu chút nữa chảy xuống dưới.

“A, A Thác, đừng…, đau…”

Thời Thác hút một ngụm, đôi mắt phiếm đỏ, giọng nói dày đặc mùi vị tình dục, như muốn khi dễ cô, “Nhóc con, đến trường học đừng để cho người khác đánh chủ ý lên mình biết chưa.”

Anh nói xong, đốt ngón tay hướng về phía trước đỉnh một cái.

Đại não Đào Đào có chút tê dại, cơ thể hơi run, dỗ dành anh “Biết, biết rồi, em, em là người của A Thác.”

Thời Thác nhẹ nhàng “Ừ”, lúc này mới ôm cô đứng dậy, đem người áp đến trên thảm, cởi quần ra tiến vào trong cô.

Gậy thịt to dài đẩy ra tầng vách thịt mà đi sâu vào, chân Đào Đào kẹp chặt eo anh, kéo dài chiếc cổ trắng nõn.

Hoa huyệt gắt gao cắn chặt gậy thịt, kẹp Thời Thác đến trên trán chảy ra mồ hôi dày đặc l.

Chàng trai chống hai tay ở mép thảm, tìm đúng vị trí bắt đầu chín sâu một nông.

Sắc mặt cô gái bên dưới ửng hồng, nửa híp một đôi mắt, tiếng rên rỉ đứt quãng.

“Ưm a ~ nhẹ, nhẹ chút.”

Thời Thác cúi đầu nhìn cô.

Cô đã hơn 18 tuổi.

Cô đã ở bên anh hai năm.

Nhưng anh như thế nào cũng cảm thấy không đủ.

Thời gian bao lâu cũng không đủ, anh luôn hy vọng anh có nhiều thời gian hơn để bên cạnh cô và nhìn cô trưởng thành.

Nghĩ như vậy, anh không khỏi tiếp tục đẩy về phía trước.

Đào Đào bị anh làm cho đầu ngón tay đều bấu vào sống lưng anh.

“A, A Thác, quá sâu.”

Thời Thác không đáp lại, anh đè cả người lên trên người cô, co chân lại tiến đến bên tai cô, giọng nói nhẹ nhàng “Đào Đào, tương lai em có muốn kết hôn không?”

Đào Đào đột nhiên mở mắt ra, nhìn anh.

Chàng trai trước mặt ướt đẫm một tầng mồ hôi mỏng, hai thân thể còn đang ở bên nhau vậy mà anh lại hỏi một câu như vậy.

“A Thác…”

Anh quay đầu đi, nụ hôn rơi xuống khoé mắt như đang hứa hẹn.

“Nếu không nghĩ tới chuyện kết hôn vậy thì chúng ta cứ yêu đương cả đời. Nếu muốn kết hôn thì chờ anh đủ 22 tuổi rồi đi đăng ký, được không?”

Thật cẩn thận.

Hai người trước đó chỉ là đang yêu đương, thậm chí hiện tại vẫn vậy.

Lúc ấy Đào Đào chưa có nghĩ về sau này, cô chỉ đơn thuần muốn ở bên Thời Thác, học đại học và ở sống chung một chỗ với anh.

Mà hiện tại Thời Thác hỏi cô vấn đề này, cô đột nhiên không biết nên nói như thế nào.

Kết hôn.

Hai chữ này giống như có hơi xa vời.

Thời Thác thấy cô không nói lời nào, bèn cong người trực tiếp đỉnh vào cổ tử cung, đem lực chú ý dời đi.

“A ——”

“Không sao đâu em từ từ tính, chờ em suy nghĩ kỹ rồi nói với anh.”

Mặc kệ là đáp án như thế nào, anh đều nguyện ý đồng hành cùng cô.

**********************************

Sau khi Đào Đào khai giảng, thời gian hai người ở chung ít lại.

Học viện cảnh sát mỗi ngày đều huấn luyện, sau khi học xong về ký túc xá phần lớn Đào Đào ngả đầu xuống là ngủ.

Vất vả chờ đến cuối tuần hai người mới rảnh rỗi trở về nhà, cô gái nhỏ cũng lười biếng nằm trên giường, thu mình ở trong ngực anh, mắt nhắm nghiền đến miệng cũng lười nói chuyện.

Thẩm Mộng Viện không thể kìm lòng bèn gọi điện thoại hỏi tình hình của Đào Đào.

Đào Đào không chịu nghe máy, cuối cùng là Thời Thác tiếp điện thoại.

Thẩm Mộng Viện cùng Đào Kiến Lâm đều ở Anh, đã sắp hơn nửa năm hai vợ chồng mới ý thức được Đào Đào đã bỏ nhà đi. Thời Thác đã đem con gái họ đi, cuối cùng họ vẫn phải đối mặt với hiện thực.

Thời điểm năm mới 2015, hai vợ chồng từ Anh trở về Ninh Xuyên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận