Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sắp tới có lẽ tôi sẽ trở về nước một chuyến. Nhưng mà…”
“Cậu lo lắng chuyện của Nhược?”
Đàm Trạch nhấp một ngụm rượu, lại từ tốn nhả ra mấy từ, như nhìn thấu suy nghĩ của cậu.
Thiếu Quân cười nhạt, khẽ lắc lắc ly rượu rồi đưa lên uống. Bọn họ không cần nói quá nhiều cũng hiểu rõ vấn đề.
“Còn không yên tâm giao cô ấy cho tôi?”
Yên tâm? Cậu làm sao yên tâm chứ.
Chưa kể đến trở về chuyến này không biết sẽ có biến cố gì xảy ra, mà tên Đàm Trạch này ngày đêm vẫn mon men cạnh vợ cậu. Nhưng ở nơi này, người đáng tin cậy, toàn tâm toàn ý chăm sóc cô chỉ có anh ta. Giao cô cho Đàm Trạch có phải vẫn tốt hơn đưa cô trở về?
Thiếu Quân im lặng, cố tìm cách giải quyết phù hợp. Đàm Trạch cũng thức thời im lặng bên cạnh, chờ đợi câu trả lời của cậu.
——
Mễ Tịch nheo mắt nhìn hộp thuốc trên tay Phỉ Nhược, âm thầm phân tích.
Thuốc này như một loại thuốc an thần, có tác dụng điều hòa, xoa dịu não, cũng chính vì thế mà gây ức chế, đình trệ các hoạt động của não.
Thuốc này chỉ nên dùng cho người bị stress, căng thẳng quá mức, có triệu chứng trầm cảm. Còn đối với người đang hồi phục trí nhớ như Phỉ Nhược, không phải sẽ ngăn căn não bộ hoạt động để nhớ lại sao.
Mễ Tịch có chút khó hiểu, đến gần cô.
“Phỉ Nhược, thuốc này… là ai đưa cho cô?”
“Trạch đưa nha”
Phỉ Nhược vừa nói vừa uống thuốc vào, lại cười hì hì nhìn Mễ Tịch.
“Tịch uống không? Thật sự sẽ hết đau đó”
Mễ Tịch nhìn sự ngây ngô của cô, cơn bức bối từ đâu dâng lên. Không nói một lời đùng đùng đi xuống nhà.
Tiếng chân dồn dập trên cầu thang phá vỡ bầu không khí tỉnh lặng giữa hai người đàn ông. Bọn họ cùng lúc quay nhìn Mễ Tịch, chỉ thấy cô một thân phẫn nộ.
“Làm sao vậy?”
Câu hỏi xuất phát từ Thiếu Quân, Mễ Tịch không trả lời, quay sang Đàm Trạch vẫn trơ mắt nhìn cô. Lời muốn nói chợt nghẹn nơi cổ họng, cuối cùng cô vẫn không thể mở miệng hỏi rõ ràng được.
“Không có gì, tôi về trước đây”
Đàm Trạch nhìn cô ra tới cửa, có chút mông lung không hiểu. Anh còn ngồi ở đây cơ mà, sao tự dưng lại đòi về, xe còn đi chung với anh.
“Tôi cũng về đây, cậu cứ suy nghĩ đi”
—–
“Không muốn xuống sao?”
Đàm Trạch nhìn Mễ Tịch vẫn chưa xuống xe, nhẹ giọng nhắc nhở. Cô lại có chút chần chừ, nữa muốn xuống nữa lại không.
“Đến nhà anh đi”
Dù thế nào cô cũng muốn biết lí do vì sao anh lại cho Phỉ Nhược uống lại thuốc đó.
Đàm Trạch im lặng một chút, cuối cùng chỉ cười cười, lái xe rời đi.
[…]
Mễ Tịch đứng trước cửa sổ, ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài, tiếng nước chảy trong phòng tắm vẫn vang bên tai.
Cô nên mở miệng thế nào? Anh có trách cô khi xen quá nhiều vào chuyện của anh.
Nhưng nếu vờ như không biết gì, không phải quá bất công với Phỉ Nhược. Cô ấy có quyền lựa chọn cuộc sống của mình. Sống mà không biết mình nên làm gì, không biết mình thực sự là ai. Vậy sống còn ý nghĩa gì.
“Đang nghĩ gì?”
Cảm giác mát lạnh chợt bủa vây, giọng nói Đàm Trạch trầm thấp bên tai, đầu lưỡi ương ướt xẹt qua tai làm cô đơ trong giây lát, quyên luôn chuyện muốn hỏi.
“Thật ra…”
Cô xoay người lại, còn định liều một phen, nhưng lời muốn nói một lần nữa phải nuốt trở lại vì hình ảnh trước mắt.
Đàm Trạch nữa thân trên trần nuhư nhộng, quanh hông chỉ quấn một cái khăn trắng. Từng giọt nước đọng trên người khẽ lăn qua từng thớ thịt rắn chắc, cuối cùng biến mất bởi chiếc khăn.
“Này, anh làm gì vậy? Thả tôi xuống”
Đàm Trạch nhìn Mễ Tịch chừng chừ không nói hết câu, dứt khoát bế cô lên giường.
“Làm gì? Cô đến đây không phải chỉ để làm thế này?”
Anh vừa nói, tay bắt đầu lần mò trong quần áo cô. Mễ Tịch oan mà không biết làm sao. Hóa ra trong ý nghĩ của anh, mỗi lần bọn họ sáp lại gần nhau chỉ để làm những chuyện thế này.
“Tôi… ưʍ… Anh yêu Phỉ Nhược sao?”
Mễ Tịch giữ anh lại, cô muốn xem xem tình cảm mà anh giành cho Phỉ Nhược lớn bao nhiêu mà nhẫn tâm lừa dối cô ấy.
Yêu? Yêu chứ.
Vì yêu cho nên vẫn ở cuối đường chờ đợi. Cho dù người ấy có vấp ngã bao lần anh vẫn dang tay kéo lấy. Vì yêu nên mới muốn cô quên đi những chuyện đau khổ trước kia. Nếu Mễ Tịch biết những gì Phỉ Nhược đã trải qua, có thể cô cũng không muốn Phỉ Nhược nhớ lại.
“Cô ghen?”
Câu hỏi của Đàm Trạch kàm Mễ Tịch á khẩu, sao lại đi hỏi cô chuyện này.
Cô là xuất phát từ sự quan tâm đối với Phỉ Nhược được không. Còn ghen sao..
“Này, này… bao…”
Không biết từ lúc nào anh đã cởi hết đồ trên người cô. Hai chân bị anh đẩy ép sát vào ngực, hoa huyệt ướŧ áŧ cứ thế rộng mở trước tầm mắt anh. Chiếc khăn trên người anh cũng đã bị ném qua một bên, vật nóng bỏng giữa hai chân đã cứng rắn từ lúc nào.
Mễ Tịch nhìn anh có ý định muốn đưa vào, liền hoảng hốt ngăn cản.
Sau lần đầu tiên của hai người cô đã uống thuốc, những lần sau đó đều dùng bao. Giữa bọn họ là mối quan hệ không rõ ràng, cô sẽ không để đứa con mà cô sinh ra là một sự lầm lỡ.
Hết chap 113.

Bình luận (0)

Để lại bình luận