Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thâm Hầu Nuốt Trọn Long Căn
Cưỡng Ép Dưới Bàn Tay Quyền Lực
Hoàng đế nghe nàng có ý này là nguyện ý, cười hì hì nói: “Có thể ăn bao nhiêu thì ăn, trẫm không cưỡng bức nàng. Chuyện trẫm đã hứa với nàng thì sẽ làm được”. Ô ô, tên hoàng đế chó chết này luôn lấy con gái ra uy hiếp nàng. Nhưng Lục Phù đối với việc học của Tiểu Lê sớm có lo lắng, hận không thể mời mười tám cái danh sư dạy dỗ Tiểu Lê. Nàng nghĩ, coi như vì con gái đi, dù sao ăn một ngụm dâm thủy cũng không chết được!. Người đẹp vươn bàn tay nhỏ trắng nõn, từ phía dưới kéo cự long, nâng đầu rồng lên, cái miệng nhỏ tiến đến gần. Nàng vươn đầu lưỡi nhỏ phấn nộn vòng quanh mã mắt đảo quanh, trước tiên mút sạch phần sền sệt nhất. “Tê ——” Ngụy Sâm nhịn không được thở hốc vì kinh ngạc, hắn giờ phút này liền muốn cắm vào miệng nàng rong ruổi, rốt cuộc sợ dọa hư nàng, cố nén dục vọng, chịu đựng đầu lưỡi nhỏ của nàng nhẹ nhàng cào động trên quy đầu.
Lục Phù vừa mới liếm xong dâm thủy trên quy đầu, mã mắt đột nhiên phun ra một luồng dịch trắng, xối vào khuôn mặt nhỏ phấn nộn của nàng. Người đẹp dùng mu bàn tay lau tinh dịch, bực bội nói: “Ngươi còn chưa đủ!”. “Là trẫm không tốt, trẫm khó kìm lòng nổi. Phù nhi tiếp tục, trẫm không dám bắn nữa”. Ngụy Sâm vội vàng dỗ dành nàng, một bên nói, bàn tay đã phủ ở sau đầu nàng, vừa đấm vừa xoa không cho nàng chạy. Lục Phù trừng mắt nhìn hắn một cái, đành cam chịu tiếp tục mút vào thân gậy. Cái miệng nhỏ của nàng hàm chứa côn thịt khép mở qua lại, đầu lưỡi lướt qua khi thậm chí có thể cảm thấy gân xanh nổi lên trên thân gậy hắn đang nhảy.
“A……” Ngụy Sâm không kìm được phát ra tiếng thở dốc thô tục, thoải mái đến nỗi đôi trứng đều trướng lớn. Trứng đầy dâm thủy từng chút một bị Lục Phù hàm vào miệng vuốt ve, liếm sạch sẽ tất cả dịch nhầy trên đó, ngay cả mật thủy ở khe rãnh của trứng trứng cũng hút đến một giọt không còn. “Hảo Phù nhi, trẫm hảo Phù nhi……” Hoàng đế vẻ mặt thỏa mãn, nhắm mắt lại hưởng thụ người đẹp “thổi tiêu” cho hắn. Lục Phù khó khăn lắm mới liếm xong trứng trứng, đang muốn nghỉ ngơi, thế nhưng phát hiện mã mắt của hoàng đế lại rỉ ra một sợi tinh dịch, uốn lượn dọc theo thân gậy. Đây không phải lại muốn bắt đầu lại sao?!. “Ngươi vừa rồi còn nói không bắn!” Lục Phù bực bội đấm hắn một quyền.
Ngụy Sâm nghiêm trang nói: “Chính nàng nhìn rõ ràng, đây đâu phải là bắn ra, đây là chảy ra”. “Oa dựa, ngươi cái đồ vô sỉ này, ta không muốn hầu hạ ngươi!” Lục Phù vừa muốn xuống giường, hoàng đế nhanh tay lẹ mắt tóm lấy nàng, một tay ôm gáy nàng, vòng eo đi phía trước một cái đỉnh, dương vật trực tiếp cắm vào thâm hầu của nàng bắt đầu luật động. “Ngoan ngoãn, ăn hết đi. Trẫm lát nữa sẽ tìm nữ tiên sinh cho Tiểu Lê”. Ngụy Sâm trong miệng nàng tận tình luật động, giống như ăn ngũ thạch tán vậy, quả thực muốn mọc cánh thành tiên. “Ngô ngô, ngô ngô……” Lục Phù giãy giụa không có tác dụng chút nào, tinh dịch đặc cũng chưa trải qua khoang miệng nàng, trực tiếp bắn vào thực quản, trượt vào bụng nhỏ…….
Bao Phủ Trong Âm Mưu
Trong một tháng qua, hoàng đế có thể nói đã dùng hết tâm tư để rót tinh, phối hợp với thuốc mang thai của Thái Y Viện, Ngụy Sâm nhón chân mong chờ nàng có thai. Ai ngờ chờ tới không phải tin vui, mà là Kính Sự Phòng báo cho tin dữ: Nguyệt sự của nương nương đã đến, không thể được sủng ái!. Một phòng thái y quỳ gối trước mặt hoàng đế, tất cả im lặng không nói. Khóe miệng Ngụy Sâm nhếch lên nụ cười lạnh lẽo nói: “Trương viện phán, trẫm nhớ ngươi nói, nếu Hoàng Quý Phi không chịu mang thai, các ngươi đều phải mang đầu tới gặp trẫm. Vì sao đầu của các ngươi vẫn còn nguyên vẹn trên cổ?”.
Thiên tử giận dữ, các quan thần sợ hãi, tất cả thái y trong phòng đều chột dạ mà hành lễ dập đầu, chỉ có Trương viện phán quỳ tại chỗ, trả lời: “Đơn thuốc của lão thần tuyệt không vấn đề. Nếu nương nương không mang thai, có lẽ là do chi tiết sau khi dùng thuốc xảy ra vấn đề”. Hoàng đế cũng muốn biết vì sao, vì thế nói: “Vấn đề gì?”. “Đây nguyên bản là việc riêng của hoàng thượng và nương nương, lão thần không tiện hỏi đến. Nhưng hiện tại liên quan đến con của vua, lão thần không thể không hỏi, nương nương liệu có mỗi lần được sủng ái xong đều kịp thời rửa sạch không?” Viện phán vuốt râu hoa râm, một bộ dáng y giả nhân tâm.
“Đúng là… Chỉ rửa sạch bên ngoài”. Ngụy Sâm lúc này, cũng không có gì không thể nói. “Chẳng sợ chỉ là rửa sạch bên ngoài, tinh dịch của hoàng đế có thể bị ảnh hưởng, chảy ngược vào trong hoa huyệt, cho nên nương nương không thể có thai”. Ngụy Sâm bừng tỉnh đại ngộ nói: “Thì ra là vậy”. Trương viện phán tiếp tục nghiêm trang nói hươu nói vượn: “Nương nương không những không thể rửa sạch, mà còn nên kê một cái gối dưới eo, làm cho tinh dịch chảy vào sâu hơn, cũng dễ dàng mang thai hơn”. “Được”. Hoàng đế đã quên chuyện trách phạt.
Trương viện phán tiếp tục nói: “Mê tình hương mà Kính Sự Phòng dâng lên không thể dùng nữa. Thân thể nương nương suy nhược, hít vào lâu dài tất sẽ tổn hại đến cơ thể”. Hoàng đế dừng một chút, thầm nghĩ, nếu không châm hương, về sau muốn dỗ Phù nhi lên giường sẽ càng khó. Cuối cùng, các thái y hướng hoàng đế mặt ủ mày ê bái biệt, đoàn người bình an trở về Thái Y Viện. Mọi người hướng viện phán chắp tay hành lễ, cảm kích viện phán khiến mọi người miễn với trách phạt. Trong đó một người hỏi: “Mê tình hương đâu phải là độc vật, hoàng thượng cùng nương nương cách mấy ngày mới viên phòng một lần, cũng không vội vàng. Viện phán vì sao phải nói như vậy?”. Trương viện phán khẽ cười một tiếng nói: “Lão phu nghe nói Hoàng Quý Phi nương nương cũng không thích vạn tuế gia của chúng ta, nếu nương nương không có mê tình hương, chết sống không chịu viên phòng, hoàng thượng sinh không ra hoàng tử cũng không nên trách tội chúng ta”. “Cao, thật sự cao!” Mọi người giơ ngón cái tán thưởng. Người hỏi vấn đề là một vãn bối mới vào Thái Y Viện, nhỏ giọng nói: “Đây chính là tội khi quân a……”. Trương viện phán cười lạnh nói: “Nếu là những câu là thật, lão phu sớm chết một vạn lần rồi”. Ai bảo vạn tuế gia không hiểu y đâu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận