Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Lục Chi đưa chân giò heo cho Giang Ngộ, chủ yếu là do cô không ăn được nhiều đến vậy. Giang Ngộ cũng rất ngoan ngoãn nghe lời, đưa cho anh là anh ăn ngay, trước khi mẹ chồng của cô đi ra, Giang Ngộ đã xử lý xong hết bát chân giò heo đó.
Mẹ chồng cũng không biết ai ăn, chỉ thấy tưởng Lục Chi đã ăn hết nên mừng lắm.
Lục Chi nghĩ đến một câu nói mà trước đây mình đã nhìn thấy, bà xã ở cữ, kết quả ông xã lại tăng lên mấy chục cân, cô chợt nghĩ người ta nói như vậy cũng không phải không có nguyên nhân. Mấy ngày trước, khi còn ở trong bệnh viện, ngày nào Lục Chi cũng phải uống canh.
Các loại canh bổ dưỡng, bọn họ còn nói cô là thai phụ, phải uống canh để bồi bổ sức khỏe, vốn dĩ Lục Chi đã ăn ít uống ít, sau khi sinh con xong, khẩu vị của cô lại càng kém, ăn uống thế nào cũng không được, nên cô đẩy hết cho Giang Ngộ uống dùm mình, Giang Ngộ cũng không dám từ chối, anh chỉ có thể uống hết sạch mấy bát canh của cô.
Cô có cảm giác mình là người sinh con, nhưng Giang Ngộ mới là người béo lên. Buổi tối, sau khi nhìn thấy mẹ chồng rời đi, Lục Chi cứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Giang Ngộ, cô muốn xem thử anh có béo lên chút nào không, thời điểm cô chạm vào mặt của anh, cô mới phát hiện ra đã béo lên không ít.
“Hình như anh đã béo lên rất nhiều đấy, lúc anh đi làm có người nào nói với anh là anh đã béo hơn không? Uống canh móng giò heo đúng là bổ dưỡng mà.”
Dáng người của Giang Ngộ vẫn được duy trì như trước đó, thật ra anh cũng không quan tâm đến thân hình của mình lắm, bởi vì anh suốt ngày vận động như vậy, dĩ nhiên sẽ không bị béo phì, nhưng gần đây anh không có thời gian để mà vận động nữa, bởi vì Lục Chi đã sinh em bé, từ sáng đến tối cứ có thời gian rảnh là anh lại chạy đến nhìn Lục Chi và con gái của hai người, nào có thời gian mà vận động nữa.
Thậm chí Giang Ngộ còn không biết rằng mình đã tăng cân, vừa nghe thấy Lục Chi nói mình béo, anh cảm thấy rất tò mò, anh cầm gương muốn nhìn thử xem mình có béo lên không, hình như có tăng cân thật.
Nhìn thấy anh đang nhìn chằm chằm xem bản thân mình có mập lên hay không, Lục Chi cảm thấy rất tức giận, cô nghĩ đến thời điểm lúc trước hai người đi xem mắt, lúc đó nghe được tin mình sẽ đi xem mắt với một nhân vật rất có máu mặt, phản ứng đầu tiên của Lục Chi chính là tưởng tượng ra người đó là một ông chú, nhưng không ngờ anh lại đẹp trai đến vậy, cô còn cứ nghĩ kiểu người giống như lão cán bộ đó đều là do cô tưởng tượng.
Nhưng sau khi mập ra giống hệt với tưởng tượng lúc trước của cô thì cô nghĩ, khi về già Giang Ngộ sẽ không giống như thế này đâu đúng không?
Chính là cái kiểu bụng bia, hơn nữa còn là Địa Trung Hải, nếu chuyện đó xảy ra, cô có cảm giác mình sẽ không thể chấp nhận được. Dù sao đi chăng nữa thì hiện tại ông xã nhà cô cũng đẹp trai ưu tú như vậy, nếu chuyển từ đẹp sang khó coi, thì cô khẳng định rằng người bình thường đều không có cách nào chấp nhận được, đúng không?
Nhưng Lục Chi cũng không thể đả kích Giang Ngộ được, dù sao đi nữa thì anh cũng là đàn ông, mà đã là đàn ông thì không thể vượt qua rào cản tăng cân được. Cô đã nhìn thấy rất nhiều trường hợp trong thực tế, sau khi kết hôn được một khoảng thời gian hoặc đến tuổi, bọn họ sẽ tự động trở nên béo mập.
Lục Chi nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn thấy ông xã nhà mình đã béo lên rất nhiều.
Nhưng Giang Ngộ cảm thấy mình không thể tiếp tục tăng cân như vậy được, trong thời gian sắp tới anh nhất định phải vận động thật nhiều, hiện tại Lục Chi cũng đã xuất viện, ở nhà suốt ngày không có việc gì làm, anh cũng không cần phải lo cho cô nữa.
Giang Ngộ quyết định cài đồng hồ báo thức, ngày mai sẽ tiếp tục ra ngoài chạy bộ.
Sau một tuần ở cữ tại nhà, Lục Chi không thể chịu đựng được nữa, cô không muốn ở nhà mãi như vậy, cô muốn đi ra ngoài. Thời gian một tháng ở cữ thật sự quá lâu, cô muốn đi ra ngoài cũng không được, trong nhà có hai mẹ trông giữ, buổi tối Giang Ngộ quay về cũng không được, bọn họ đều bắt cô phải ngoan ngoãn ở trong nhà, cô đã ở cữ được nửa tháng, kiên trì thêm nửa tháng nữa là xong rồi.
Nhưng Lục Chi có cảm giác cả người mình đã mốc meo, Giang Ngộ thì ngược lại, sau khi đi làm cả ngày mệt mỏi, nhưng buổi tối về nhà vẫn thấy anh rất chăm chỉ.
Trước kia anh đã từng nói với cô, nói cái gì mà cô quá chấp nhất với việc mang thai, anh còn nói có con hay không có cũng đều giống nhau, nếu không có con cũng được, không cần phải ép buộc mình sinh em bé như vậy, kết quả thì sao, hiện tại anh đã chính thức trở thành thê nô của con gái.
Về nhà, chuyện đầu tiên mà anh làm chính là rửa tay, sau đó ôm con gái chơi đùa, trêu chọc con gái vui vẻ.
Buổi tối quay về nhà anh cũng chỉ chơi với con gái, thậm chí còn chơi hơn một tiếng đồng hồ, mãi đến khi con gái chìm vào giấc ngủ anh mới chịu dừng lại, nếu không cũng phải chơi đùa đến lúc con gái đi ăn mới dừng. Hiện tại nhìn thử cái bộ dạng của anh xem, quan tâm con cái đến nhường nào, vậy mà trước kia còn dám nói không sinh con cũng được, bây giờ nhìn xem, lúc đó và hiện tại đúng là khác nhau một trời một vực, giống như không phải cùng một người.
Anh cũng không thấy mình có vấn đề ở chỗ nào cả, gần đây anh luôn quay về nhà sớm hơn một giờ đồng hồ so với trước kia, hơn nữa cũng không thấy anh tham gia hoạt động xã giao nào cả, trước kia thời điểm Lục Chi vẫn chưa sinh em bé, anh vẫn còn ra ngoài tham gia những bữa tiệc xã giao như bình thường. Hiện tại, sau khi em bé ra đời, anh không tham gia một bữa tiệc nào nữa, tan làm
một cái là quay về chăm sóc em bé ngay.
Lục Chi cũng không biết mình bị cái gì, nhìn thấy anh quan tâm đứa nhỏ như vậy, trong lòng cô cảm thấy hơi khó chịu, dù sao đi chăng nữa thì cô cũng thấy trong lòng của Giang Ngộ chỉ còn con của hai người bọn họ, không còn nhìn thấy cô nữa.
Trong mắt anh chỉ có đứa trẻ thì thôi đi, hiện tại anh còn ôm đứa trẻ bước vào bên trong, miệng vẫn không ngừng nói. “Ba ba, kêu ba ba đi con, mở miệng nói chuyện nào, gọi ba ba đi con.”
Vừa nghe thấy lời này của anh, Lục Chi cảm thấy rất buồn cười, không phải anh đang làm khó người khác hay sao? Con gái mới được hơn nửa tháng mà anh đã bắt nó gọi ba ba.
“Giang Ngộ, đứa nhỏ mới được nửa tháng thôi, anh tưởng nó là thần đồng hay sao? Hiện tại nếu nó có thể mở miệng gọi anh là ba ba thì đúng là doạ người đấy. Dù sao đi nữa thì đứa trẻ mới chỉ được nửa tháng.”
Giang Ngộ nhéo nhẹ một cái lên mặt của đứa trẻ, nói. “Mấy chuyên gia đã từng nói rằng, dựa theo cách học nói của những đứa nhỏ, chờ chúng nó có thể nói được, câu đầu tiên nhất định nó sẽ gọi ba ba.”
Lục Chi: “… Mấy chuyên gia đó có nói cho anh biết câu đầu tiên của đứa trẻ khi nó biết nói sẽ là mẹ hay không? Bởi vì khi phát âm, mấy đứa trẻ đều nói ma ma*.”
*Ma ma: mẹ
Giang Ngộ vừa nghe thấy cô nói như vậy, anh nhanh chóng quay sang tẩy não đứa bé, “Con gái của chúng ta cũng có thể gọi mẹ trước, sau đó lại kêu một tiếng ba ba nha.”
Lục Chi: “…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận