Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cặp kè với họa sĩ lúc vợ quay về? Kéo rèm cửa sổ thị uy bằng một nụ hôn nóng bỏng ân ái (phần 1)
”Xin chào, anh là người châu Á sao? Tôi đến đây để ký họa, xin hỏi có thể có may mắn được làm quen với anh không?” Thanh niên họa sĩ đặt giá vẽ và thùng sơn xuống đất, tiến lên nói.
Người đàn ông này rất khéo léo, anh ta vẽ theo hình trái tim nhỏ mà Tô Mộc đã dùng ngón tay vẽ ở bên ngoài tấm kính, để lại một vết nhàn nhạt trên đó, ngón tay cái chồng lên ngón trỏ, ấn một cái lên trên cửa sổ, sương giá lạnh lẽo dưới sự ấm áp của đầu ngón tay tan đi, để lại một dấu vết có hình dáng trái tim nho nhỏ.
Cách một lớp cửa sổ, hàng mi của người đàn ông kia dài tới mức gần như đâm vào trên kính, Tô Mộc theo bản năng lui về sau một chút, không nghe rõ người đàn ông đang nói gì, có điều cũng may vẫn còn hệ thống ở bên cạnh phiên dịch, lúc này Tô Mộc mới hiểu ra.
Mặc dù cậu có thể nghe hiểu vì có hệ thống phiên dịch, nhưng vẫn không thể nói được ngôn ngữ của đối phương, chỉ có thể mặt đầy nghi hoặc nhìn thanh niên, lắc đầu một cái.
”Bên ngoài tuyết rơi rất đẹp, hồ băng bên ngoài thị trấn cũng được một lớp tuyết dày bao phủ, đi từ bên này hồ đến bên kia hồ sẽ để lại dấu chân cũng bị tuyết bao phủ dày đặc, ngay cả lá cây cũng bị một lớp băng mỏng trùm lên trên, anh có muốn ra ngoài xem thử một chút không?” Thanh niên họa sĩ chỉ chỉ vào bản vẽ của mình: ”Hoặc là anh có thể nhìn bức tranh mà tôi vừa vẽ.”
Tô Mộc nhìn anh ta, cắn môi, không gật đầu mà cũng không lắc đầu.
Họa sĩ khẽ cười, cầm lấy giá vẽ của mình.
Chẳng qua là…
Dù cho có cách một lớp thủy tinh được bao phủ một tầng băng mỏng, nhưng Tô Mộc vẫn có thể nhìn thấy thanh niên họa sĩ đang cầm một tờ giấy trắng trong tay, không kiềm được nghi hoặc nhìn thanh niên.
”Cảnh tuyết đẹp lắm, tuyết trắng cực kỳ, tôi ngồi ở hồ băng nửa ngày, nhưng vẫn chưa tìm được thời cơ tốt để đặt bút, nhưng mà anh không cảm thấy màu trắng của giấy rất giống với màu trắng của tuyết sao?” Họa sĩ nháy mắt với Tô Mộc, chia sẻ ý tưởng nhỏ của mình: ”Như vậy, tôi không cần vẽ ra một nét nào, thì cũng tương đương với việc vẽ một tờ giấy đầy tuyết trắng.”
Tô Mộc ngây ngốc chớp mắt một cái, nhìn tờ giấy trắng đó, tựa như thật sự nhìn thấy bông tuyết trắng trong mắt người thanh niên họa sĩ.
Miêu tả rất lãng mạn.
”Có lẽ anh sẽ cho phép tôi vẽ cho anh một bức tranh sau khi nhìn thấy kỹ năng vẽ của tôi.” Thanh niên họa sĩ cười, cất tờ giấy trắng đó của mình về, sau đó lấy ra một bức tranh thung lũng và sông ngòi mà anh ta đã vẽ lúc mùa xuân, mở ra cho Tô Mộc xem.
Bức tranh quả thực khá đẹp, qua một lớp kính bị đóng băng, vẫn như thể thấy được gió xuân ấm áp trong bức tranh. Vào một khoảnh khắc, giá rét xung quanh như đang tan đi, trong phút chốc, sông băng tan rã, vạn vật hồi sinh, vô cùng sống động.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận