Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoàng Tài không từ bỏ ý định, sau đó bị âm thầm cảnh cáo, còn bị lớp trưởng Vương Đại Hữu dùng nắm đấm cảnh cáo, cậu ta mới ngoan ngoãn một lúc lâu lâu, từ chức dưới áp lực.
Khi Hoàng Tài nhìn Mộc Trạch Tê, ban đầu lộ vẻ si mê, lại vừa tỏ vẻ khinh miệt.
Mộc Trạch Tê rất nhạy cảm với cảm xúc, cô nhìn cậu ta nói: “Bạn Hoàng Tài còn có việc gì nữa sao?”
Mộc Trạch Tê có người che chở, cậu ta biết mình không thể xung đột nên đưa đơn từ chức rồi rời đi.
Sau khi Mộc Trạch Tê viết xong mới nhận ra đã qua rất lâu, cô nghĩ không còn chuyện quan trọng gì nữa nên tắt máy tính đi vào toilet.
Mộc Trạch Tê rời đi một lúc, Hoàng Tài trở lại, cậu ta biết mật mã máy tính của hội học sinh, trong phút chốc đã mở máy tính ra.
Cậu ta giống như tên biến thái điên cuồng mà rình trộm xem hết tài khoản trên diễn đàn của Mộc Trạch Tê, điên cuồng ghi chép video, chụp ảnh.
Ngay lúc Hoàng Tài chép tất cả bài post xong, cậu ta ấn mở tin nhắn soạn sẵn, nhìn thấy một bài post cũ trong thùng rác, trong đó viết về bê bối của Lâm Thi Vũ bị người khác bao nuôi. Hoàng Tài vô cùng kích động.
Trong lòng cậu ta gào thét, cậu ta biết loại người bề ngoài ngoan ngoãn, sau lưng lại điên cuồng phóng đãng với đàn ông trong xe sang trọng như Mộc Trạch Tê sẽ làm chuyện bẩn thỉu vì muốn đả kích đối thủ, vu oan người khác.
Bọn họ là người giống nhau, cô ta giả vờ thuần khiết gì chứ.
Hoàng Tài cảm thấy không đủ thời gian, vội hẹn giờ gửi cho bài đăng cũ rồi sau đó rời đi.
Sau khi Mộc Trạch Tê quay lại kiểm tra một phen, phát hiện không có vấn đề gì mới gửi bài đăng lên.
Cho đến buổi trưa vẫn bình yên, lúc nghỉ trưa như viên đá ném xuống làm dâng lên ngàn cơn sóng lớn, tin tức như sóng lớn bão tố khiến diễn đàn trường học gần như nổ tung.
Trần Triết vội chạy vào phòng học, suýt chút nữa ngã sấp xuống bảo Mộc Trạch Tê nhìn tài khoản diễn đàn của mình.
Mộc Trạch Tê chợt cảm thấy không ổn, mở ra xem.
Không ai chú ý đến tin Lâm Thi Vũ đoạt giải, mà bài đăng bịa đặt Lâm Thi Vũ dựa vào đàn ông bao nuôi bị đẩy lên đầu đề.
Vô cùng quen mắt.
Mộc Trạch Tê vội mở bản nháp mình soạn sẵn ra xem, trước mắt biến thành màu đen. Bài đăng cô xóa bỏ bị mở ra, bài đăng bị thiết lập lại.
Trần Triết nói Lâm Thi Vũ vừa được giải thưởng lớn của thành phố lại xảy ra chuyện như vậy, cô ấy đã bị gọi vào phòng giáo dục để điều tra về chuyện này.
Mộc Trạch Tê cảm giác đầu óc quay cuồng, cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như thế.
Sau đó, một bài đăng liên quan đến việc Mộc Trạch Tê bị bao nuôi cũng trở nên hot.
Đầu tiên là một tấm ảnh, Mộc Trạch Tê ngồi trong chiếc xe sang trọng, mặc đồ da sexy giống như đang hôn một người đàn ông.
Sau đó miêu tả rõ thời gian địa điểm để tăng độ tin cậy.
Lời đồn tràn ngập tốc thẳng vào mặt, trong phần bình luận có người phỏng đoán, cũng có người khinh thường bình luận, cũng có bỏ đá xuống giếng, có ghen ghét, càng có người xem kịch vui.
[Bởi vì ghen ghét Lâm Thi Vũ mà bịa đặt tin tức giả của Lâm Thi Vũ, kết quả mình lại hot (Cười to)]
[Tôi đã nói Mộc Trạch Tê là người như thế rồi mà, vừa ác độc lại trà xanh. Chỉ có vẻ ngoài quyến rũ, vốn đã làm người thứ ba.]
[Có khi nào hai người đều được bao nuôi không (Cười xem kịch)]
[Bình thường tỏ ra yếu ớt cho ai nhìn thế, bên ngoài xinh đẹp trong sáng nhưng cơ thể lại buồn nôn. (Nôn)]
[Bởi vì ghen ghét Lâm Thi Vũ tài giỏi sao? Cậu ta bị cắn ngược đúng là đáng đời]
[Là một học sinh cấp ba, không nên vì danh lợi mà làm chuyện như thế, giữ mình trong sạch mới có thể làm việc ngay thẳng.]
[Không tìm ra, người đàn ông kia không phải kẻ bụng mỡ béo phệ đâu, hình như rất đẹp trai!]
[Tôi thấy hai người không phải thứ gì tốt, cho hot cùng nhau đi.]

Mộc Trạch Tê tỉnh táo lại, đầu óc cô nhanh chóng suy nghĩ, cảm thấy sợ hãi, vậy mà cốt truyện lại tiếp tục bằng cách này…
Trần Triết nhìn sắc mặt trắng bệch của Mộc Trạch Tê, khẽ nói: “Cậu có muốn giải thích không? Tôi biết không phải cậu.”
Mộc Trạch Tê lắc đầu, bây giờ không phải lúc giải thích. Đây vốn là tài khoản của cô, không có bằng chứng nên không giải thích rõ ràng được, mà cô cũng từng có suy nghĩ đó.
Bây giờ điều Mộc Trạch Tê quan tâm nhất là Lâm Thi Vũ. Cô và Trần Triết đi phòng giáo dục tìm Lâm Thi Vũ, trên đường đi người cầm điện thoại chụp hình liên tục.
Khi nhìn thấy Mộc Trạch Tê, tất cả mọi người ngước mắt nhìn cô chằm chằm, có vài người thì thầm bàn tán, có người còn liếc mắt nhìn.
Lời đồn đáng sợ như hàng trăm ngàn mũi tên bắn xuyên tim.
Khi Mộc Trạch Tê đè nén khó chịu cùng Trần Triết đi đến phòng giáo dục, Lâm Thi Vũ và mấy anh chị đang đi ra ngoài.
Lâm Thi Vũ nhìn thấy Mộc Trạch Tê đi tới thì ngẩn người nhìn chằm chằm vào cô, cô ấy muốn nói lại thôi, cuối cùng quay đầu bỏ mặc Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê lạnh lòng, cô còn mặt mũi nào đi tìm Lâm Thi Vũ nữa chứ, phải giải thích với cô ấy thế nào đây?
Trong đó, một người chị của Lâm Thi Vũ nhếch môi đỏ chót, giơ móng tay đỏ chanh chua đi đến trước mặt Mộc Trạch Tê, cảnh cáo nói: “Cô bé, chúng tôi đã biết những chuyện cô làm. Tốt nhất cô nên cẩn thận một chút!”
Có một người chị lớn tuổi hơn có vẻ trưởng thành, nhìn Mộc Trạch Tê trách móc: “Không phải đã nói trước khi không biết rõ mọi chuyện thì đừng nói lung tung sao? Một cô gái nhỏ mà em đe dọa cái gì? Liêm sỉ đâu?”
Người môi đỏ kia chép miệng, cuối cùng không nói gì nữa.
“Chị cả, chúng ta đi thôi.” Lâm Thi Vũ và mấy người chị rời đi.
Mộc Trạch Tê và Trần Triết trở lại lớp học.
Trong phút chốc lại có bài post mới, tiêu đề là: Có phát hiện ra không? Người bao nuôi Mộc Trạch Tê giống như Nghiêm Kỷ đấy!

Bình luận (0)

Để lại bình luận