Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Lý Thừa Tiển lại không nhanh không chậm nói tiếp: “Sao Thiên Lang đúng là hung tinh không sai, Cao Ly Vương kế vị hai năm, vẫn chưa thể hoàn toàn bình ổn chiến tranh, thiên tai nhân họa xảy ra liên miên, chỉ riêng hạn hán thôi đã xảy ra ba lần, chẳng lẽ thật sự là hung tinh chuyển thế?”
Các lớn thần bên cạnh cũng xì xào bàn tán: “Tai họa liên miên, chẳng phải đã chứng minh là hung tinh hiện thế sao?”
Bị Lý Thừa Tiển nói như vậy, Phù Chiếu bỗng nhiên cảm thấy có chút không chắc chắn.
Phù Chiếu nắm chặt tay, hồi tưởng lại từ khi phụ vương kế vị, trong nước quả thật không được thái bình.
Phụ vương cướp ngôi vị của tiên vương, thắng làm vua thua làm giặc, đã thành công đoạt vị, lại là Thiên Lang Tinh chuyển thế, tự nhiên đảm đương nổi vị trí quân vương này.
Chỉ là ba lần hạn hán quả thực có chút hiếm thấy, trong nước thuế má khó khăn, ngay cả thu hoạch lương thực cũng giảm sút không ít. Vừa mới ổn định một chút, phụ vương liền vội vàng phái hắn đi sứ, chính là muốn thông thương với Đại Tề, kiếm chút bạc để giải quyết tình hình cấp bách trong nước.
Chẳng lẽ… Sao Thiên Lang, thật sự là hung tinh sao?
Hắn kinh nghi nhìn Đại Vu Sư và các sứ thần, chỉ thấy trên mặt bọn họ cũng hiện lên vẻ nghi hoặc.
Trước đây chưa từng nghe nói đến Xích Lang, hơn nữa đêm đó bọn họ có người tận mắt nhìn thấy con Xích Lang kia.
Cái đuôi dựng lên… đúng là có hơi cao…
Con Xích Lang kia nhìn thấy Quân Vương liền kêu, liền quen thuộc chạy đến, vẫy đuôi lấy lòng.
Quả thực có chút không được nghiêm trang cho lắm.
Trước đây cũng có lời đồn Quân Vương nuôi mãnh thú.
Chẳng lẽ kia không phải Xích Lang do trời ban, mà chỉ là chó săn bình thường?
Vậy chẳng phải Quân Vương của bọn họ không phải là Thiên Lang Tinh chuyển thế, càng không có Xích Lang phù hộ?
Vậy chẳng phải là lai lịch bất chính sao?!
Nếu thật sự là như vậy, quốc vận của bọn họ chẳng phải sẽ nguy hiểm sao!
Nhìn thấy sắc mặt của các sứ thần liên tục biến hóa, trong lòng Phù Chiếu sóng to cuộn trào, nhưng vẫn phải cố gắng đè nén lửa giận: “Bệ hạ nói quá lời rồi, từ khi phụ vương ta kế vị, quốc lực của chúng ta càng ngày càng cường thịnh, những tai họa đó ảnh hưởng không được cái gì.”
“Ồ?” Lý Thừa Tiển nhìn sắc mặt Phù Chiếu, ngữ khí chậm rãi nói, “Nghe nói ngươi có ba người huynh đệ, nhưng phụ vương ngươi giống như đặc biệt thích phái ngươi đi sứ, Vương tử quả nhiên là người có lòng dạ rộng lớn, một chút lo lắng cũng không có.”
Phù Chiếu nhíu mày hỏi: “Lo lắng cái gì?”
“Đường xa vạn dặm, đi về một chuyến phải mất đến mấy tháng trời. Chính sự triều đình, vài tháng không gặp, đã đủ biến đổi khôn lường rồi.”
Nhận ra ẩn ý trong lời nói của Lý Thừa Tiển, lông mày Phù Chiếu nhíu chặt: “Không thể nào, ta là trưởng tử.”
Hơn nữa phụ vương cũng nhiều lần ám chỉ, sau này sẽ truyền ngôi cho hắn.
—————————————-
***Giới Thiệu Truyện***
Tên truyện: Cực Phẩm Trạng Nguyên
Tác giả: Đoan Du
Thể loại: Đam mỹ, cổ lớn, hài hước, chủ công, khoa cử..
Tình trạng: Đã hoàn
Văn án:
Tần Thanh Chước xuyên sách, hắn xuyên vào một tên lưu manh trong thôn, tên lưu manh này vừa háo sắc vừa dầu mỡ, lại còn đánh người, không người nào chịu gả cho hắn, nương của hắn liền tìm cho hắn một cọc hôn sự, ca nhi kia là gả lần hai.
Không chỉ có vậy, ca nhi kia còn là phu lang của nam chủ, nam chủ chính là vị tướng quân thần bí mất tích trên chiến trường, chờ Long Vương trở lại, cũng chính là ngày chết của lưu manh. Chỉ là, trước khi lưu manh ngược đãi vai chính thụ, đã bị vai chính thụ hạ độc chết.
Tần Thanh Chước: “……” Đây là muốn hắn chết mà.
Hôn phòng…
Vai chính thụ cắn môi dưới, gương mặt thanh lãnh mang theo thẹn thùng cùng ẩn nhẫn: “Thỉnh lang quân thương tiếc.”
Tần Thanh Chước: “!!!”
Tất cả đều là thấp hèn, chỉ có đọc sách mới cao. Tần Thanh Chước đã tới cổ lớn, cũng chỉ có thể rưng rưng nước mắt thi khoa cử, tìm cho mình một tương lai tươi sáng, nếu không, lão bà sẽ bị cướp đi, còn bị người ta khi dễ.
Hắn rưng rưng nước mắt thi đậu đệ nhất, rồi lại đệ nhất, tiếp tục đệ nhất, cuối cùng thành Trạng Nguyên.
“Ta không muốn đâu, nhưng đã lỡ tới đây rồi.” Tần Thanh Chước cảm thấy rất thống khổ.
—————————–
Minh Nam Tri xinh đẹp, gia cảnh bần hàn, có hai đệ đệ đều là mẹ kế sinh. Người nam nhân đầu tiên hắn gả, ở đêm tân hôn khôi phục ký ức chạy, hắn ở trong thôn nhận hết nhàn thoại.
Lần thứ hai, mẹ kế tham sính lễ đem hắn gả cho lưu manh trong thôn, trái tim Minh Nam Tri nguội lạnh.
Không nghĩ tới lưu manh lại thay đổi, đối đãi hắn rất tốt, trong lòng hắn cũng không còn nhớ đến người nam nhân đã biến mất từ lâu kia.
Mỗi ngày, hắn đi theo lưu manh sống rất vui vẻ, nhưng lưu manh lại nói hắn là thẳng nam.
Minh Nam Tri không hiểu.
Tần Thanh Chước: “Chúng ta không giống nhau.”
Minh Nam Tri yên lặng không đổi sắc, kéo áo choàng trên vai lộ ra nửa bờ vai tuyết trắng nói: “Tướng công, chỗ nào không giống nhau?”
Tần Thanh Chước: “……”
《Tướng Quân Sủng Ái》 là một quyển tiểu thuyết cổ lớn cẩu huyết, nam chủ mất trí nhớ yêu ca nhi ở nông thôn, sau khi khôi phục ký ức lại vứt bỏ ca nhi. Bốn năm sau ở trong vạn bụi hoa đột nhiên tỉnh ngộ, chỉ có nông thôn ca nhi là thật tình với hắn, những người khác chỉ là yêu quyền lực và địa vị của hắn.
Hắn muốn tìm lại nông thôn ca nhi, đợi bốn năm, nông thôn ca nhi rốt cuộc cũng được như ý nguyện, gả cho tướng quân, sau đó trở lại kinh thành tiếp tục cùng người ở hậu trạch đấu đá, cuối cùng, mãi cho đến khi về già, nam chủ mới phân phát hậu trạch, hai người hạnh phúc vui vẻ ở bên nhau.
Trong lúc Nam chủ còn đang ở kinh thành bồi hồi, hắn nhìn thấy người mình từng cưới tới kinh thành.
Có người kêu: “Trạng Nguyên phu lang.”
Nam chủ: “???”
————————————————————-
**Chú ý**
1) Song khiết, lẫn nhau sủng
2) Thế giới có: nam nhân, nữ nhân, ca nhi.
3) Vai chính: Tần Thanh Chước x Minh Nam Tri

Bình luận (0)

Để lại bình luận