Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đây là di vật của mẹ tôi, tôi không nỡ đặt nó vào quan tài của bà nên dùng nó làm điện thoại dự phòng.”

Chân mày Bàng Kinh Phú bỗng nhiên giãn ra.

Lòng cảnh giác của anh luôn rất mạnh nhưng lại không có thuốc chữa lựa chọn tin tưởng những lời này.

Ánh mắt căng thẳng của anh cuối cùng cũng không còn kìm nén nữa, lực đạo trên tay buông lỏng, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

“Vậy tại sao có một người đàn ông gọi cho em?”

“Tôi… Tôi không biết…”

Ánh mắt Bàng Kinh Phú híp lại một cái: “Người đó còn biết tên em.”

Điền Yên trong cái khó ló cái khôn: “Có thể là ông chủ ở chỗ làm thêm của tôi, tôi làm rất nhiều công việc bán thời gian, không muốn họ liên lạc thường xuyên nên dứt khoát để lại số điện thoại của mẹ tôi…”

Điền Yên lau nước mắt trên mặt, lại cố gắng nói tiếp: “Bàng tiên sinh, tôi không có nhiều mục tiêu để theo đuổi. Chỉ hy vọng có một công việc ổn định trôi qua cuộc sống bình thường. Anh xuất hiện khiến cuộc sống của tôi thay đổi rất nhiều, nhưng tôi thật sự sợ hãi bản thân có thể không toàn mạng bất cứ lúc nào. Tôi thật sự rất sợ hãi.”

“Số điện thoại không tồn tại. Tất cả số điện thoại trong hồ sơ liên lạc đều không tra được. Hiện tại, chỉ có thể biết địa chỉ IP là của địa phương.”

Phó Hách Thanh báo cáo, thấy anh hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác mà không có ý định dừng lại.

“Lão đại, nếu anh lo lắng có thể nói thẳng với Điền Yên tiểu thư, kêu cô ấy nói ra tên ông chủ thì chuyện này dễ giải quyết hơn rồi.”

“Hơn nữa dãy số kia sau cú điện thoại thì đã bị xóa bỏ. Chuyện này quả thật có chút vấn đề, không thể nói rõ được.”

Điếu thuốc trong tay Bàng Kinh Phú co lại, bốc cháy. Khi anh chậm rãi thở ra, làn khói giống như lụa mỏng phiêu tán trong không khí, cả phòng cũng bị bao phủ trong làn khói này.

Anh chau mày, trong mắt hiện lên vẻ kiềm nén và không cam lòng, giống như có lời muốn nói nhưng lại không biết nên mở miệng như thế nào.

Khuôn mặt Bàng Kinh Phú lúc ẩn lúc hiện trong làn sương trắng, ánh mắt thâm trầm và lạnh lùng nhưng vẫn như lúc ban đầu. Đầu ngón tay lặng lẽ phẩy đốm lửa nhỏ lập lòe, tàn thuốc bốc cháy càng lúc càng ngắn.

“Không cần điều tra.” Âm thanh anh khàn khàn trầm thấp mà có lực xuyên qua làn khói dày đặc.

Anh nghiền tàn thuốc vào lọ thủy tinh đầy tàn thuốc trên bàn. Đầu ngón tay anh đụng trúng tro thuốc, anh tùy ý vân vê ngón tay hai cái, tro bụi nhỏ bé bay xuống.

Phó Hách Thanh nói không kinh ngạc là giả.

Từ lúc bắt đầu anh ta đã đi theo Bàng Kinh Phú tay trắng xây dựng sự nghiệp. Bàng Kinh Phú có thể đi đến loại trình độ này đều phải quy công cho sự cẩn thận của anh.

Đằng sau mỗi hành động của anh đều là cảnh giác, đề phòng rắc rối trước khi nó xảy ra. Cũng chính vì vậy mà anh luôn đề phòng, chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi đã chiếm được phần vũ khí của lục địa châu Á.

Nhiều năm như vậy anh vẫn luôn ở trên yên ngựa không rời, giáp luôn mặc trên người, sở dĩ mạng lưới tình báo xung quanh mạnh mẽ như vậy là vì mỗi một bước anh đều điều tra tỉ mỉ.

Bây giờ anh nói không cần điều tra thì là không muốn điều tra, hay là đã hoàn toàn xác nhận thân phận của Điền Yên sạch sẽ.

Phó Hách Thanh càng không muốn tin tưởng vế trước. Dẫu sao ngay cả anh ta cũng nhìn ra được vấn đề không đơn giản như vậy, Bàng Kinh Phú sao có thể hoàn toàn bỏ xuống lo ngại được.

Bàng Kinh Phú lại lấy một điếu thuốc ra, tùy ý ngậm trong miệng, ma sát con lăn bật lửa, vừa hỏi: “Đã tìm được mấy người nằm vùng rồi?”

Ba ngày tìm Điền Yên, dưới tay Bàng Kinh Phú có rải rác hơn ba mươi môn phái ở các thành phố đều bị người nằm vùng lẻn vào, tất cả các địa điểm giao dịch và kiếm khách đều bị phá hủy.

Bây giờ tất cả môn phái đều ngừng giao dịch súng đạn, trước mắt đã tìm ra tám người nằm vùng.

Đá lửa tạo ra những tia lửa lẻ tẻ, anh đánh liên tục mấy lần cũng chỉ nghe được tiếng va chạm ‘xoẹt xoẹt’. Bàng Kinh Phú khẽ nhíu mày, không nhịn được nhấn một lần cuối nhưng kết quả vẫn như cũ.

Anh khép nắp lại ném bật lửa lên bàn. Bề mặt kim loại màu bạc phản chiếu khuôn mặt đáng sợ của chiếc đầu lâu, như thể nó đang chế giễu anh vậy.

“Bát Kỳ Môn vẫn đang điều tra, số lượng người nằm vùng lần này nhiều nhất từ trước đến giờ, giống như ở Ngân Quang Đường lần trước. Nếu cần thiết, toàn bộ ba mươi hai môn phái đều phải đuổi tận giết tuyệt.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận