Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vừa hay, trẫm cũng nhịn lâu rồi, hôm nay nàng đừng mong có thể xuống giường được, à không, là xuống thuyền…”
Dứt lời, Hoàng đế ung dung thong thả cởi áo ngoài của hắn ra, trải xuống đáy thuyền.
Sau khi Đoan Tĩnh biết suy nghĩ của hắn thì cảm thấy an tâm hơn, nhưng nhìn khoang thuyền nhỏ hẹp, nhất thời lại chần chờ nói, “Hay là quay về rồi làm?”
Hoàng đế quét mắt nhìn xung quanh được hoa sen che kín, “Không sao cả, thị vệ và các cung nhân đều canh giữ trên bờ, không nhìn đến chỗ này, chỗ của chúng ta cũng cách xa bọn họ.”
Hoàng đế cười khẽ, ngay sau đó dán miệng vào tai Đoan Tĩnh nỉ non, “Cho nên Kiểu Nhi có thể rên lớn một chút nha.”
Đoan Tĩnh xấu hổ buồn bực đánh lên ngực hắn một cái mắng, “Già mà không đứng đắn.”
Hồng Tụ trêu đùa nắm lấy tay nhỏ của nàng, hắn hé miệng ngậm lấy một đầu ngón tay như ngọc thượng hạng của nàng cắn nhẹ, mơ hồ nói, “Kiểu Nhi, cởi xiêm y ra.”
Đoan Tĩnh cắn môi, chần chừ để tay lên cổ áo, chậm rãi cởi vạt áo ngoài ra.
Y phục trên người Đoan Tĩnh chậm rãi chảy dọc theo đầu vai xuống, làn da trắng như tuyết bại lộ trước mắt Hoàng đế từng chút một.
Y phục đã được cởi đến khuỷu tay, chắn ở trước ngực, ép núi tuyết mềm mại thành một khe rãnh mê người.
Y phục không cởi hết, nửa che nửa hở, vô cùng mị hoặc.
Hai mắt Hoàng đế tối sầm, ngay sau đó hắn chậm rãi há miệng, nhả đầu ngón tay bị hắn liếm đến sáng bóng ra.
Hắn vươn tay ra, thuận thế kéo y phục của Đoan Tĩnh xuống hông, tuyết nhũ run rẩy bại bộ trong không khí.
Ở bên ngoài khiến Đoan Tĩnh luôn có cảm giác không an toàn, càng đừng nói đến việc trên bờ còn có rất nhiều thị vệ và cung nhân đang chờ họ, nàng vội vàng giơ tay lên che chắn trước ngực mình.
Phong cảnh mê người bị che khuất, Hoàng đế bất mãn duỗi tay ra, bàn tay to lớn nắm lấy bầu vú nhào nặn khẽ khàng, đồng thời đẩy bàn tay nhỏ xinh đang lặng lẽ che đậy ra.
Hai bầu ngực mềm mại nhanh chóng thất thủ, nó bị Hoàng đế nắm trong lòng bàn tay xoa nắn nhẹ nhàng, nhũ thịt mềm mại tràn ra khỏi khe hở giữa những kẽ tay của hắn, biến đổi thành đủ mọi hình dạng trong tay Hoàng đế, núm vú đỏ bừng , không chịu khống chế run rẩy đứng thẳng trước mặt Hoàng đế.
Đoan Tĩnh quay đầu không muốn nhìn hình ảnh mắc cỡ này, nàng cắn môi thở dốc, lồng ngực cũng theo nhịp thở của nàng không ngừng phập phồng.
Cổ họng Hoàng đế hơi ngứa, ánh mắt sâu thẳm, “Kiểu Nhi, nơi này càng lúc càng lớn, lúc trước chỉ vừa đủ một bàn tay ta nắm, bây giờ ta sắp nắm không xuể rồi.”
“Không, không cho nói!” Đoan Tĩnh cảm thấy thẹn quát hắn.
Hoàng đế không ngừng cười ha ha, sau đó hắn dùng hai tay dùng sức ép hai bầu vú lại sát gần nhau, cúi người há miệng ngậm lấy hai đầu vú đỏ bừng.
“Ưm…” Đoan Tĩnh nhịn không được rên khẽ.
Ngay sau đó nàng vội vàng dùng tay bịt miệng lại, một tay khác nắm chặt lấy thành boong thuyền, thân trên dựa vào mạn thuyền, tùy ý đung đưa theo lực đạo của Hoàng đế. Nàng đỏ mặt, cố gắng nhịn cảm giác tê dại khác thường, để Hoàng đế ngậm vú mình trong miệng tùy ý dâm loạn mang lại.
Lời nói của Hoàng đế khiến nàng vô cùng thẹn thùng, rõ ràng kiếp trước ngực của nàng lớn nhất cũng chỉ bằng cỡ một bàn tay, nhưng không hiểu sao, đời này lại có xu hướng to hơn nữa.
Hoàng đế nhấm nháp nhũ thịt thơm mùi sữa, cảm xúc nở nang trơn trượt, còn mịn màng hơn cả kem dưỡng cao cấp.
Hoàng đế mút lấy mút để, bầu vú của Đoan Tĩnh bị Hoàng đế dâm loạn để lại vết đỏ chồng chất. Núm vú đứng thẳng, cứng như sắt.
Dấu hôn trải đầy bầu ngực, Đoan Tĩnh chỉ cảm thấy vú đau xót khó chịu, cơ thể cũng nóng lên.
Đầu lưỡi Hoàng đế linh hoạt vòng quanh quầng vo”, mãi đến khi núm vú dính đầy nước miếng trong suốt mới vừa lòng nhả ra, “Bọn nó to lên đều là công lao của ta, nhất định Kiểu Nhi phải cảm tạ Hoàng A Mã đấy.”
Đoan Tĩnh nghe vậy vội vàng duỗi tay bịt miệng hắn lại, khóe mắt mang theo mị ý, liếc xéo hắn một cái nói,
“Không được tự xưng là Hoàng A Mã lúc này..”
Hoàng đế nắm lấy cổ tay Đoan Tĩnh, thuận thế hôn nhẹ vào lòng bàn tay nàng một cái.
Đoan Tĩnh vội vàng rụt tay về.
Hoàng đế nở nụ cười xấu xa hỏi, “Lúc này? Lúc nào?”
“Ngài biết rõ còn cố hỏi.” Đoan Tĩnh xấu hổ buồn bực nói.
“Vì sao không cho nói?” Hoàng đế vừa trêu chọc, vừa lưu loát duỗi tay cởi quần Đoan Tĩnh ra.
Đầu hắn dán lên cổ Đoan Tĩnh, giọng nói trầm thấp đầy mị hoặc, “Không chỉ mình Hoàng A Mã nói, lát nữa còn muốn nàng nói.”
Hoàng đế không có nhiều mấu chốt đạo đức đến vậy, mỗi khi hắn nghĩ đến huyết mạch cấm kỵ giữa hai người bọn họ, đều khiến hạ thân hắn cứng rắn hơn ngày thường.
Đoan Tĩnh nhanh chóng bị lột sạch, cả người nàng trần trụi, ánh mặt trời ban chiều chiếu lên thân thể xinh đẹp của nàng, làn da trắng như tuyết, giống như đang phát sáng.
Nàng ngượng ngùng cắn môi, một tay che trước ngực, tay còn lại che dưới hạ thân.
“Thật đẹp, Kiểu Nhi, sao lại che đi chứ?” Hoàng đế kéo bàn tay Đoan Tĩnh đang che hạ thân ra, để lộ hoa huyệt hoàn mỹ trơn bóng “Đừng…” Đoan Tĩnh ngại ngùng khép hai chân lại, chính giữa hai chân là một cái khe hồng nhạt đang nhắm chặt, hai cánh hoa giấu đi tất cả những gì đẹp nhất, bảo vệ nơi thần bí của thiếu nữ không muốn để người ngoài thưởng thức.
Nhưng sao Hoàng đế có thể dễ dàng thỏa mãn đến vậy được, hắn kiên định duỗi tay muốn đẩy hai chân Đoan Tĩnh ra, Đoan Tĩnh chỉ đành vô lực tách hai chân ra, cả người trần trụi không che đậy bại lộ trước mặt Hoàng đế.
Âm đạo đầy đặn hoàn mỹ, huyệt thịt khít chặt, màu hồng nhạt…
Hoàng đế thích thú thưởng thức nơi riêng tư xinh đẹp của Đoan Tĩnh.
Cho dù có xem bao nhiêu lần, hắn đều nhịn không được than thở, quả nhiên đây là cảnh đẹp hiếm có trên thế gian.
Hoàng đế cúi người, ghé sát đầu, dùng khoảng cách cực gần thưởng thức hoa huyệt của Đoan Tĩnh, hô hấp ấm áp của hắn phả lên hoa huyệt nàng, khiến hạ thân Đoan Tĩnh run nhẹ.
Dường như nàng có thể cảm nhận được tầm mắt nóng rực của Hoàng đế.
Đoan Tĩnh đỏ mặt mất tự nhiên duỗi tay muốn che đi phong cảnh bên dưới, “Đừng, đừng nhìn chằm chằm như vậy, thật mắc cỡ…”
Hoàng đế kéo hai tay Đoan Tĩnh ra, hai mắt sáng rực, không hề có ý định muốn dời tầm mắt, hắn tán thưởng, “Kiểu Nhi, nàng không biết nơi này của nàng đẹp đến mức nào đâu…”
Hoàng đế vừa nói vừa vươn một ngón tay ra ma xát nhẹ vào giữa khe rãnh chính giữa hai chân Đoan Tĩnh, rồi sau đó chậm rãi duỗi một ngón tay đẩy khe hở kia ra, hai cánh hoa mềm mịn lập tức tách sang hai bên. Thấy có kẻ địch tập kích, phòng tuyến cuối cùng của hoa huyệt cố gắng khép chặt bảo vệ huyệt khẩu. Dường như tiểu trân châu bên trong cũng đã cảm nhận được sự kiêu ngạo của kẻ địch, nó run rẩy nhú đầu cảnh cáo người đến.
Nhưng kẻ địch quá mạnh, tiểu trân châu vừa ra đã chạm vào lòng bàn tay Hoàng đế, ngay sau đó nó bị bàn tay thô to của Hoàng đế tùy ý dâm loạn xoa nắn, thân thể Đoan Tĩnh run rẩy, nàng mê loạn lắc đầu trong vô thức nói, “Đừng, ưm a…”
Hoàng đế thích thú cong ngón tay lại, búng nhẹ tiểu trân châu một cái.
Đoan Tĩnh run rẩy kịch liệt, tiểu trân châu lập tức cứng như đá, hoàn toàn tuyên cáo đầu hàng.
Một dòng dịch trong suốt tí tách chảy ra, hoa môi nhắm chặt tự động phun ra dịch thủy khiến cánh hoa ướt sũng.
Hoàng đế hài lòng nhếch mép, ngón tay hắn chậm rãi men theo tiểu trân châu đi xuống bên dưới, tách hai cánh hoa ướt dầm dề ra, một cái miệng nhỏ không đủ một ngón tay hắn nhét vào lộ ra ngoài.
Bên ngoài huyệt khẩu còn dính dòng dịch nhờn trong suốt, đó là hoa dịch chứng minh Đoan Tĩnh động tình, cái miệng nhỏ đỏ bừng khép mở liên tục, tản ra một mùi mật đào mê người.
Sương đen trong mắt Hoàng đế cuồn cuộn xoay, yết hầu hắn trượt lên trượt xuống, mắt nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ kia.
Miệng nhỏ lúc đóng lúc mở để lộ huyệt thịt đỏ tươi bên trong, dường như mỗi một phút giây đều đang dụ hoặc hắn thâm nhập thăm dò.
Hoàng đế híp mắt, duỗi tay chọc nhẹ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận