Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đỗ Yểu Yểu không tìm Thẩm Giai trước mà lựa chọn tìm biểu đệ của hắn – Lâm Thư Ngạn.
Khi một nữ nhân nghe không hiểu những gì nam nhân nói, một là giả vờ không hiểu, hai là hoàn toàn không hiểu gì.
Lúc trước Thẩm Giai đã từng nhắc đến Lâm Thư Ngạn rất nhiều lần, nhìn giọng điệu và biểu cảm ghen tuông đó của hắn, Đỗ Yểu Yểu đoán ra Lâm Thư Ngạn có tình cảm với nàng.
Ban đầu nam nhân rung động với nữ nhân, cuối cùng vẫn lên giường, nên rất khó tách biệt giữa tình cảm và dục vọng.
Đỗ Yểu Yểu gửi một bức thư cho Lâm Thư Ngạn.

Lâm phủ, Tàng Thư Lâu giữa hồ.
Tỳ nữ A Linh tỉ mỉ pha xong một bình trà và rót vào cái ly, dâng cho vị công tử trẻ tuổi văn nhã: “Ai gửi thư tới vậy?”
Nàng ta vừa nói vừa làm nũng tựa vào vai hắn ta: “Chỉ là một bức thư, sao chàng lại đọc lâu như thế.”
Lâm Thư Ngạn cất bức thư vào trong tay áo, ngón cái và ngón trỏ trở nên trắng bệch vì nắm chặt bức thư, lòng bàn tay cũng đổ đầy mồ hôi.
Hắn ta không nhận trà của A Linh, đứng dậy khỏi bàn đọc sách và nói: “Tối nay nàng nghỉ ngơi sớm đi, ta về nhà chính ngủ.”
Tướng mạo của A Linh đặt biệt, vì che giấu tai mắt người khác, Lâm Thư Ngạn đã bố trí cho nàng ta ở tầng trên cùng ít người ra vào ở Tàng Thư Lâu.
“Đừng đi.” A Linh quyến luyến vô cùng: “Ca ca chê tối qua A Linh phục vụ không đủ tốt hay sao?”
A Linh xuất thân từ ngựa gầy Giang Nam, được chăm sóc và dạy dỗ đủ kiểu, dung mạo xinh đẹp thanh thuần, mỗi nụ cười mỗi cái nhíu mày đều dịu dàng động lòng người.
“Không phải.” Lâm Thư Ngạn nhìn chằm chằm vào gương mặt của A Linh, bức thư trong tay áo như ngọn lửa nóng hổi, thiêu đốt tâm trạng bất ổn của hắn ta.
Cuối cùng chỉ giống nhau ở vẻ bên ngoài, chứ không phải người đó.
Hắn ta không ở lại chàng chàng thiếp thiếp cùng nàng ta mà từ chối: “Ta còn có việc, ngày khác ở cùng nàng.” Lâm Thư Ngạn khoát tay áo và vội vàng lên thuyền rời đi.
A Linh đứng ở cửa ngắm nhìn mặt hồ bao la, nàng ta như một chú chim sẻ bị nhốt lại, buồn bã dừng chân trên hòn đảo nhỏ này.
Hôm sau, Lâm Thư Ngạn bắt đầu hỏi thăm chuyện của Đỗ Văn Vũ, chưa được mấy ngày, những hành động của hắn ta đã được truyền tới tai Thẩm Giai.
“Lâm công tử nhận một bức thư được gửi đến từ Thanh Châu, rút một ngọn Trường Minh Đăng trong Linh Đài Tự ở ngoại ô kinh thành vì “Dao Nương”. Mấy ngày qua, ngài ấy vẫn tới lui Ngự Sử Đài và Đại Lý Tự để dò thám tin tức Đỗ Văn Vũ ở trong ngục, còn dâng sớ xin tha, nói công lao đèn sách cực khổ, xin thánh thượng hãy nhẹ tay xử lý kẻ gian lận.”
Lục Nhân tổng hợp những tin tức ám vệ đã thu được rồi báo lại với Thẩm Giai nhanh như chớp.
Thẩm Giai chắp tay đứng trước cửa sổ và suy nghĩ sâu xa, người phía sau bức thư có chỗ đáng nghi.
Thư ở Thanh Châu vừa đến, Lâm Thư Ngạn đã rút đèn.
“Dao Nương” là tên giả Đỗ Yểu Yểu đã dùng để xin Lâm Thư Ngạn cứu giúp vào lần đầu tiên gặp hắn ta.
Trường Minh Đăng, ngọn đèn cháy cả ngày lẫn đêm cho người đã khuất. Nhà Phật từng nói nó là ngọn đèn dẫn đường cho vong hồn đi về cõi âm, cũng có ý nghĩa cầu phúc vì vong linh.
Lâm Thư Ngạn có ý gì khi đốt Trường Minh Đăng cho Đỗ Yểu Yểu, Thẩm Giai cũng là nam nhân nên hiểu rất rõ. Hắn không thể quản người ngoài có lòng ngấp nghé nàng.
Hắn không đốt đèn này vì hắn không tin Đỗ Yểu Yểu đã chết.
Như vậy người gửi thư đến là ai, có thể khiến Lâm Thư Ngạn rút đèn?
Có phải hành động đó nói lên rằng Lâm Thư Ngạn biết tin Đỗ Yểu Yểu còn sống trên đời.
Thẩm Giai bắt được một tia sáng hy vọng giữa bóng tối mờ mịt, hắn đè trái tim đang nhảy nhót xuống và ra lệnh: “Phái người theo dõi chặt chẽ Đỗ gia và Tống gia, Thúy Nương và Tống Hành Giai có bất cứ gió thổi cỏ lay nào thì phải báo cho ta ngay.”
“Vâng.” Lục Nhân cúi đầu đáp.
“Đúng rồi.” Thẩm Giai hỏi: “Tỳ nữ mà Thư Ngạn đã thu có gì lạ không?” Lúc ở Phúc vương phủ, Lâm Thư Ngạn có thái độ tránh né khi nhắc đến việc này.
Gương mặt thanh tú của Lục Nhân tỏ vẻ một lời khó nói hết.
Hắn ta định nhắc đến việc này, nhưng do dự cả buổi, không biết nên nói thế nào.
“Sao vậy?” Thẩm Giai hồi lâu không được nhận câu trả lời thì nghi ngờ.
Lục Nhân nhìn bóng lưng của Thẩm Giai, lòng thấp thỏm, hắn ta khẽ cắn răng và hạ quyết tâm, từ từ lựa lời và nói nhỏ.
“Tỳ nữ đó của Lâm công tử là một ngựa gầy Giang Nam, vẫn luôn ở trong Tàng Thư Lâu của Lâm phủ, vì sợ quấy nhiễu đến hạ nhân ở Lâm gia, ám vệ của chúng ta đã bơi qua đó…”
“Hửm?” Thẩm Giai quay đầu, khó hiểu vì Lục Nhân cứ ấp a ấp úng, cả buổi vẫn chưa nói vào trọng điểm.
Dưới ánh mắt dò xét của Thẩm Giai, trên đỉnh đầu Lục Nhân như có treo một thanh kiếm, nhưng hắn ta không thể không nói: “Có lẽ ám vệ không thấy rõ, họ nói… nô tỳ đó hơi giống phu nhân…” Càng nói tới cuối âm thanh càng thấp.
Dường như có một dây cung vô hình trong không khí, “loong coong” đứt đoạn!
Im lặng, sự im lặng chết chóc.
Lục Nhân cúi đầu, cảm giác ánh mắt của chủ tử trở nên sắc bén trong khoảnh khắc, kiếm ra khỏi vỏ, tóc rơi liền đứt.
Nhưng hắn chỉ cười nhẹ một tiếng như không biết gì: “Phu nhân nhà ai?”
Lục Nhân lạnh cả sống lưng, căng da đầu đáp: “Phu nhân nhà chúng ta…”
“Dung mạo, dáng người, giọng nói…” Thẩm Giai liệt kê từng đặc điểm.
Lục Nhân sợ hãi suýt bật khóc: “Đều giống hết.”
Nếu không chắc chắn trên chín mươi phần trăm, ám vệ sẽ không dám báo lên, truyền tin giả sẽ bị xử phạt rất nghiêm trọng.
“Hay lắm.” Thẩm Giai bình tĩnh đáp lời, hờ hững xoay người và quay mặt vào bóng đêm vô biên: “Nếu là phu nhân, ta sẽ đón nàng ấy trở về. Chuyện cửa lớn cữu tử, nàng ấy không tìm phu quân là ta mà tìm biểu đệ có ích gì.”
“Vâng vâng vâng…” Lục Nhân liên tục lên tiếng, thầm hô đúng là bình yên trước cơn bão.
“Yểu Yểu luôn có mức độ, nàng ấy sẽ không bao giờ làm ra chuyện loạn luân đó đâu đúng không?” Thẩm Giai lẩm bẩm.
Hắn nghi ngờ tỳ nữ ban đầu đó là ngựa gầy thật sự, sau khi Lâm Thư Ngạn nhận được thư và làm giao dịch với Đỗ Yểu Yểu, đổi trắng thay đen, giấu nàng ở Tàng Thư Lâu.
Thẩm Giai đã từng đến Tàng Thư Lâu ở Lâm gia, nhưng chỉ lên có mấy tầng. Nghe nói Lâm Thư Ngạn thường nghỉ ngơi ở đó…
Một người là biểu đệ, một người là thê tử, trai đơn gái chiếc, hắn không muốn nghĩ theo chiều hướng xấu.
Đỗ Yểu Yểu có hiểu lầm rất sâu với hắn nên mới bất lực đi tìm Lâm Thư Ngạn, nàng không phải phụ nhân không giữ gìn trinh tiết, hắn nên tin nàng.
Thẩm Giai siết chặt tay khiến nó phát ra âm thanh răng rắc, nhưng hắn không cảm thấy gì, Lục Nhân nghe thế hai chân như nhũn ra.
“Chuẩn bị một bộ y phục dạ hành giúp ta, ta muốn tự mình đến Tàng Thư Lâu nhìn xem.”
Lục Nhân do dự: “Tướng công, Tàng Thư Lâu ở trên hòn đảo nhỏ giữa hồ, chúng ta chèo thuyền không tiện, cần phải bơi qua, nước đêm xuân lạnh lẽo…”
Thẩm Giai không để hắn ta dài dòng: “Nhanh đi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận