Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh đèn đầu giường mờ ảo, mông lung hắt lên da thịt trắng nõn của cô, lộ ra màu sắc sáng như ngọc.
Trần Hoài Tự một tay chống bên cạnh cô, một tay bung nút cởϊ qυầи áo, Ngôn Trăn nhìn thấy cực kỳ hoảng hốt, xoay người muốn chui ra khỏi người anh : ” Không chơi với anh, tôi phải về phòng. ”
Anh ngăn cản đường đi của cô, kéo cô trở về dưới thân mình, cong chân chống bên người của cô, cúi đầu phong bế môi cô: ” Em còn muốn đi đâu? ”
” Dù sao cũng không muốn cùng anh… ” Tiếng kháng nghị rất nhanh bị nuốt lấy, môi lưỡi bao phủ triền miên.
Trần Hoài Tự đã sớm tìm ra Ngôn Trăn thích kiểu hôn môi như thế nào, nghiêng đầu cực kỳ kiên nhẫn mυ”ŧ môi cô, thừa dịp cô nhịn không được há miệng thở dốc, đầu lưỡi thò vào, quấn lấy cô, lúc nhẹ lúc nặng liếʍ mυ”ŧ. Môi lưỡi ướŧ áŧ thâm nhập câu hồn làm thân thể cô tê dại, hô hấp bắt đầu dồn dập, sâu trong cổ họng phát ra tiếng ngâm mơ hồ: ” Đừng… ”
Tay cô không ngừng dùng sức chống lấy vai anh, như cố chống cự lần cuối. Ngôn Trăn nghiêng đầu muốn né tránh, lại bị anh nâng mặt cường ngạnh ép trở về, trong ngoài đều hôn, đến cuối cùng ngay cả giãy dụa cũng không thể, chỉ còn lại tiếng thở dốc nhấp nhô ướŧ áŧ, quanh quẩn trong phòng yên tĩnh.
Tuy rằng áo choàng tắm đã sớm buông lỏng, nhưng Ngôn Trăn vẫn gắt gao níu chặt không buông, giống như bắt được cọng rơm cứu mạng. Trần Hoài Tự nhẹ nhàng ôm thắt lưng cô, hơi nâng cô lên, tay còn lại nhanh nhẹn kéo áo choàng tắm xuống, giơ tay ném xuống giường.
Mất đi sự che chắn cuối cùng, cô hoàn toàn trần trụi dưới thân anh.
Ánh mắt Trần Hoài Tự từ gò má cô trượt xuống, thu hết thân thể đầy đặn vào đáy mắt. Sắc mặt anh ung dung tự nhiên, nhưng trong ánh mắt lại không hề che dấu sắc dục mãnh liệt.
Ánh mắt kia nhìn Ngôn Trăn khiến cả người cô nóng lên, xấu hổ muốn trốn, đưa tay kéo chăn, ý đồ che chắn thân thể. Nhưng tay của cô một khi buông lỏng kiềm chế với anh, anh liền dễ dàng thừa dịp mà vào, cả người nặng nề đè xuống, dán vào da thịt của cô không để lại chút khe hở.
Xúc cảm ấm áp từ cơ bắp làm cho cô khẽ run lên, lập tức càng ra sức giãy dụa. Nhưng sức lực nam nữ chênh lệch quá xa, Ngôn Trăn bị đè ép căn bản không thể động đậy, tức giận cắn một miếng trên vai anh: ” Anh buông tôi ra! ”
Cô dùng chút lực, lưu lại một loạt dấu răng rõ ràng trên da thịt. Trần Hoài Tự không nhíu mày, nắm lấy cổ tay cô cố định trên đỉnh đầu, cúi người cắn ngực cô.
Ăn miếng trả miếng.
” …Trần Hoài Tự! “

Bình luận (0)

Để lại bình luận