Chương 1138

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1138

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Còn nhớ rõ lúc chúng ta đến Trung Đông, trên đường nhìn thấy một bé trai bảy, tám tuổi dùng chậu gỗ lôi kéo em trai mình không? Nghe nói cha mẹ của bọn nhỏ qua đời từ sớm, lúc đó em cảm thấy tụi nhỏ đáng thương, cho bọn nhỏ rất nhiều tiền.”
Anh ta nói “Anh đã liên hệ với tổ chức phúc lợi quốc tệ, lấy danh nghĩa thu dưỡng giúp đỡ hai đứa nhỏ này đến khi thành niên tất cả phí dụng.”
“Chuyện này vốn dĩ muốn tìm cơ hội nói với em, chờ em quay về chúng ta cùng đi thăm hai đứa nhỏ được không?”
“Được…” Lâm Chi Nam nghẹn ngào đến rơi lệ.
“Sau này dưới tình huống chúng ta đủ khả năng sẽ giúp đỡ thêm càng nhiều người có được không? Sẽ không bao giờ có đứa nhỏ như em, rõ ràng thông minh lanh lợi lại bởi vì điều kiện bên ngoài mà không cách nào đến trường.”
“Được.”
Cúp máy, trái tim Lâm Chi Nam như ngâm mình trong cực kỳ bi ai, nhưng bởi vì chuyện khác mà dần có chút ấm áp.
Chỉ một lát sau bảng danh sách đã được gửi đến, Giang Đình gửi cho cô, cảm ơn trời đất không có anh ta, cũng không có người cô quen biết.
Cô nhất thời thở phào nhẹ nhõm.
Mặc dù Lâm Chi Nam cảm thấy mình ích kỷ nhưng vẫn cảm thấy may mắn ông trời để lại cho cô chút hi vọng.
Có xe cảnh sát dừng ở thôn Khắc Lực, sau khi cảnh sát vũ trang tìm tới cô thì nói muốn đón cô đi, Lâm Chi Nam từ chối, Liên Thắng còn chưa có tin tức, cô phải ở đây chờ anh ta.
Đầu bên kia Giang Đình không lay chuyển được cô, lại thêm chuẩn bị lên máy bay, trước mắt chỉ có thể cho người ở bên cô, bảo vệ cô.
Chạng vạng tối, điện thoại của Ôn Thời Khải và Lục Nhất Hoài lần lượt gọi đến, lo lắng tức giận gấp bội, đều riêng phần mình đi máy bay về Hoa quốc tìm cô.
Lâm Chi Nam không sao khuyên nổi, lúc vành mắt mỏi nhừ, cô mơ hồ cảm thấy về Bắc Kinh sẽ bị trách mắng.
Cô cho rằng đến sáng mai mới có tin tức của Liên Thắng, không nghĩ đến chạng vạng tối Đại Lưu đã nhận được tin của Liên Thắng, nói bọn họ ở Tekes.
Đám người Đại Lưu chạy xe trong đêm đi tới.
Đến nơi, Lâm Chi Nam đi đến thôn trang mà trước đó bọn họ ở, Liên Thắng đang ngồi trên ghế mặc cho bọn họ băng bó, mặc dù viên đạn được lấy ra nhưng máu vẫn thấm vào băng gạc.
Lão lục đang thay mới cho anh ta.
Liên Thắng hơi nghỉ ngơi dưỡng sức, một chiếc đèn treo ở đỉnh đầu anh ta hơi lấp lóe, ánh sáng chiếu vào trên mặt anh ta, gương mặt sắc bén đường nét rõ ràng lại đầy mệt mỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận