Chương 1139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Chi Nam đứng ở cạnh cửa ngây ngốc nhìn, không rời mắt sang chỗ khác được, Liên Thắng giống như cảm ứng được tự động mở mắt, ánh mắt thẳng tắp đối diện với cô.
Trong nháy mắt tia lửa lấp lóe trong đáy mắt anh ta, nhưng chỉ một lát lại yên tĩnh.
“Anh Lục, anh Thắng, hai người không sao chứ, làm tôi sợ chết đi được, tôi cho rằng không thể gặp hai người nữa.”
Lạc Đà lao vào trong nhà khóc thảm thiết.
“Có chuyện gì được chứ, anh Lục của cậu có cảnh tượng nào mà chưa thấy qua, chẳng qua bụng bị đám tạp chủng kia đâm mấy nhát dao.”
“Móa nó chứ, đám đần độn đó nên xuống địa ngục.”
Một phòng nước mắt xen lẫn tiếng mắng chửi, cổ họng theo đó nghẹn ngào, dù sao trước mặt người sống sờ sờ, ai cũng không cách nào tiếp nhận thảm cảnh như vậy.
Toàn bộ quá trình Liên Thắng đều trầm mặc, anh ta không tham dự nhưng vẫn nhìn bọn họ.
Có lẽ ngay cả chính anh ta cũng mờ mịt, nghĩ mà sợ… Anh ta đang suy nghĩ thời khắc lúc súng cách mình gần nhất kia.
Sau khi mắng xong, lão Lục phát giác ra hai người Liên Thắng muốn nói chuyện riêng, cho nên đuổi những người khác ra ngoài, nói để anh Thắng nghỉ ngơi cho thật tốt, sau cùng lúc anh ta ra cửa còn thiện ý giúp hai người khóa cửa.
Lâm Chi Nam đi mấy bước đến trước mặt anh ta, ánh mắt tìm tòi ở sau lưng Liên Thắng.
“Chỗ khác có bị thương không? Em thấy phía sau áo sơ mi của anh có vết máu.”
“Vì sao không đi?”
Liên Thắng giương mắt nhìn cô, đôi mắt đen sắc bén.
Việc này ầm ĩ đến cả thế giới đều biết, mấy người đàn ông kia không thể nào không biết.
Liên Thắng lường trước có lẽ buổi chiều cô sẽ được đón đi, lúc anh ta gọi điện thoại cho Đại Lưu, thậm chí còn không hỏi đến cô.
Liên Thắng một lần nữa nhận mệnh, đây chính là kết cục của anh ta.
Lâm Chi Nam “Sao em có thể đi được chứ, anh ném em lên xe, chính mình ở lại nơi này, em bỏ chạy chẳng phải là quá vô tâm vô phế?”
Khóe môi Liên Thắng giật giật, rõ ràng không tin lý do này.
Cô từ trong nụ cười này nghĩ đến mình quả thật từng vứt bỏ qua anh ta không chỉ một lần.
Năm năm trước anh ta cứu cô trong nguy nan, cô lại muốn cùng anh ta từ đó hai bên thanh toán xong.
L ng ngực cô tuôn ra cảm xúc xấu hổ.
“Cảm ơn anh hôm nay đã cứu em.” Lâm Chi Nam nói lời cảm ơn chân thành.
“Nếu như không phải anh vẫn luôn nắm lấy tay em, có lẽ em đã trở thành vong hồn dưới đao.”
“Thậm chí em còn tự trách bản thân mình không nên xuống xe tìm anh, nếu không anh đâu ở lại nơi đó.”
Liên Thắng run rẩy, không đồng ý với cách nói của cô.
“Lâm Chi Nam, người nên tự trách không phải là em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận