Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bảy người các ngươi tập kết hết tà niệm, dùng ngũ hành sáng tạo ra một con yêu hồn bách độc bất xâm. Nhiều năm qua nó chưa từng làm chuyện xấu, hiện giờ yêu hồn đã hợp thể, ma niệm không chịu khống chế, đã tàn sát mấy người, trở thành yêu ma là chuyện sớm muộn mà thôi.”

“Mà theo dự liệu của ta, quỷ tiết sắp tới, đến lúc đó, nó sẽ không còn khống chế được yêu lực, trở thành yêu nghiệt, gây tai họa cho thiên hạ.”

“Hiện giờ, chỉ có một biện pháp duy nhất để giải quyết nó.”

Ánh mắt các trưởng lão đều tỏ ra kinh ngạc, bọn họ mất cả ngàn năm vẫn không tìm ra được biện pháp giải quyết. Lão già không biết từ đâu tới này lại có thể dễ dàng nói ra?

“Tà niệm là do bảy người các ngươi sáng tạo ra, nếu những người mang tà niệm đó chết đi, yêu hồn được hội tụ từ tà niệm cũng sẽ vì vậy mà mất hết lực lượng, cuối cùng diệt vong.”

“Hoang đường!” Hoằng Hậu rống to, tức giận đến run râu, chỉ vào lão già rống to: “Ý của ngươi là, muốn chúng ta tự sát, mới có thể diệt con yêu hồn kia!”

Lão giả: “Nếu không bằng lòng thì các ngươi cứ trực tiếp đi giết yêu hồn kia đi. Dù sao thứ quỷ quái đó cũng là do các ngươi tự tay tạo ra.”

Nếu bọn họ có thể làm được, thì còn cần đứng ở chỗ này, giống như rùa đen rút đầu làm cái gì!

Có trưởng lão đặt câu hỏi: “Làm sao chúng ta biết được điều lão nói có thật không.”

Lão giả hừ một tiếng, vuốt ve chòm râu: “Tiên nhân giao cho ta trách nhiều canh giữ bên cạnh yêu hồn, ngăn cản nó tàn sát người vô tội. Sau đó thấy anh giết hại một vị đạo sĩ, quỳ xuống đất miệng phun máu tươi, yêu lực giảm mạnh.”

“Nếu các ngươi nhất định muốn ta lấy ra chứng cứ, bằng không cứ chọn bừa một người rồi tự sát thử xem, tận mắt nhìn xem, có phải yêu hồn sẽ giống như lời ta nói không.”

Một phương trượng khí thế ương ngạnh: “Dựa vào cái gì mà chúng ta phải tin ngươi! Ngươi không bằng không chứng, cũng không lấy ra được thứ gì là minh chứng cho việc tiên nhân phái ngươi tới. Xem ra, mục đích ngươi tới là muốn khiêu khích chúng ta, định ngồi mát ăn bát vàng!”

“Ngồi mát ăn bát vàng? Vậy các ngươi thử nói cho ta xem, ta cần cái gì? Một đám người đã gần đất xa trời, các ngươi chết, yêu hồn sớm hay muộn cũng sẽ chết. Chẳng qua, trước khi nó chết, chỉ sợ nó sẽ đạp đổ, huỷ hoại bảy tòa đạo quán của các ngươi trước, sau đó nhấc lên một trận tinh phong huyết vũ ở nhân gian.”

Tĩnh Đình vẫn luôn yên lặng đả toả trong một góc bỗng nhiên mở miệng: “Lời này cũng không phải không có lý, lúc trước ta cũng đã nghĩ tới biện pháp này. Trận chiến trên núi Tu Duyên, lúc yêu hồn trảm chết Trúc Đàm trưởng lão, nó đã che ngực, gục xuống, lộ ra vẻ mặt đau đớn muốn chết, chỉ sợ cũng là bởi vì nguyên nhân này.”

Tĩnh Đình tuy trầm mặc, nhưng những lời ông ta nói ra lại có mức độ đáng tin khá cao, đám trưởng lão cũng bắt đầu lo lắng sốt ruột, Hoằng Hậu chịu đựng lửa giận hỏi lão giả.

“Ngươi nói ngươi là do tiên nhân phái tới, vậy tiên nhân có chỉ điểm chút phương pháp để đối phó với yêu hồn đã biến thành yêu ma không?”

“Tiên nhân vẫn chưa nói.” Lão giả mỉm cười, chống quải trượng, một tay chắp sau người: “Nhưng tựa như ta vừa mới nói vậy, tiên nhân cũng sẽ có một quyết định sáng suốt.”

Câu này có ý gì? Là muốn giết hết bọn họ sao? Nhất định phải làm vậy mới có thể khiến yêu hồn kia diệt vong!

Chúng trưởng lão đã nuôi hy vọng thành tiên trong suốt cả ngàn năm, đã chờ đợi cả ngàn năm, vọng tưởng nhìn thấy tiên nhân trong truyền thuyết. Kết quả là, ngày nhìn thấy tiên nhân cũng là ngày chết của mình!

Có hai trưởng lão phiền lòng đến độ dậm chân.

“Sớm biết như thế, sớm biết như thế a!”

Lão giả xoay người rời đi: “Các vị còn có thời gian nghĩ cho kĩ, chờ đến khi quỷ môn quan mở rộng, đó cũng là lúc yêu hồn biến thành yêu ma. Lấy thân thể phàm nhân của các ngươi, cho dù có tu vi ngàn năm cũng không có khả năng ngăn cản nó.”

Lão già mở cửa rời đi, các đệ tử bên ngoài cửa quay đầu lại nhìn qua, không nhận được mệnh lệnh, không ai dám tiến bước vào nửa bước.

Hoằng Hậu nhìn bốn vị trưởng lão còn lại: “Các vị có cao kiến gì không? Chẳng lẽ lời của lão giả kia, các ngươi đều tin?”

Trầm mặc nửa ngày, Tổ Nguyên phương trượng đứng ra nói: “Ngàn năm, ta đã sống lâu như vậy, cũng đã sớm không còn thiết tha gì. Không thể trở thành tiên thì thôi, ta cũng không muốn trở thành tội nhân tạo ra cái thứ tai hoa nhân gian. Nếu nhất định phải lấy cái chết để giải quyết, ta cũng không dị nghị!”

Tổ Nguyên trưởng lão kiên định mà nói: “Nhưng điều ta sợ chính là, cái chết của ta không có ý nghĩa, nếu các ngươi còn muốn sống tạm, ta há nào có thể chết trước?”

Có người cười lạnh: “Vậy không bằng chọn một người chết trước đi, ta thấy để Tĩnh Đình làm con chim đầu đàn này là thích hợp nhất. Dù sao, việc này cũng là vì ngươi mà ra.”

Tùng Nhai lên tiếng: “Các vị trưởng lão đang muốn giết hại lẫn nhau sao? Nếu có ai dám đụng đến sư phụ ta, Tùng Nhai ta nhất định lấy mạng đổi mạng!”

Hoằng Hậu khụ một tiếng, dừng cái cuộc nói chuyện hoang đường này lại.

“Đều đã sống lâu như vậy, các người lại còn vì chút chuyện cỏn con này mà muốn nội chiến? Gấp gáp cái gì? Nếu lão già kia thật sự là do tiên nhân phái tới, vậy không bằng chúng ta cứ ám binh bất động, chờ đến quỷ tiết xen thế nào, tiên nhân vốn từ ái, sao các ngươi lại cho rằng, chúng ta sẽ bị tiên nhân xử tử?”

————————————

Một đạo sấm sét phá không, bổ về phía chùa Linh Đồ, đánh thủng cả mái hiên, các tượng thờ trong chủ điện bị chém thành hai nửa, nóc nhà hoàn toàn sụp đổ.

May mắn là sấm sét giáng xuống đúng vào buổi tối, không có đạo sĩ hay du khách vãng lai, nhưng cố tình, tượng thần mà sấm sét đánh trúng lại là thổ thần trong ngũ hành mà Hoằng Hậu cung phụng, cũng là nguyên tố ngũ hành mà lão ta tu luyện.

Đây chính là tối kỵ.

Biết tin đạo quán của Hoằng Hậu bị sét đánh, ngày hôm sau, các trưởng lão đều hoảng loạn sợ hãi, có người nói đây là thượng tiên đưa ra cảnh cáo.

Hoằng Hậu Từ trước đến nay không biết sợ là gì, lúc này cũng trầm mặc, lão chẳng còn tâm trạng đi sửa chữa tượng thần hư hỏng, thậm chí còn đóng cửa chùa Linh Đồ, không cho phép du khách tiến vào.

Người duy nhất biết phương thức liên lạc với thượng tiên, chỉ có lão giả ngày hôm qua.

“Chẳng lẽ, ý trời thật sự muốn chúng ta tự sát sao!”

Người đầu tiên lâm vào khủng hoảng vẫn là Tổ Nguyên trưởng lão.

Hoằng Hậu lạnh giọng quát lớn: “Chẳng qua chỉ là một đạo sấm sét thôi, nhìn một đám người đã cả ngàn tuổi sợ tới thần hồn nát thần tính kìa! Sống lâu như vậy, có cái gì mà các ngươi chưa thấy qua? Trước kia còn không biết cách tiêu diệt yêu hồn, xảy ra chuyện gì cũng không thấy các ngươi khủng hoảng như vậy!”

“Hiện giờ lại khen ngược! Chỉ bởi vì mấy lời nhảm nhí của lão già hoàng bào ngày hôm qua, đã dọa các ngươi thành như vậy? Thật là mất mặt!”

Tổ Nguyên trưởng lão liên tục lắc đầu, không ngừng niệm tĩnh tâm chú: “Chớ có nói nữa, thượng tiên đã đưa ra cảnh cáo, ngài đang trách phạt chúng ta. Yêu hồn vốn là do nhân chúng ta tạo ra, vì sao ngươi còn chấp mê bất ngộ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận