Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giờ phút này, Lục Thanh Hoài gần như mất hết toàn bộ lý trí, bản chất độc ác bạo ngược không còn nghi ngờ gì nữa đã lộ rõ.
Sự thù địch và tức giận đã đè nén trong lòng hắn kể từ khi hắn tìm thấy Tống Miên hai tháng trước cuối cùng cũng đã được giải phóng vào lúc này. Thời khắc này hắn đã hoàn toàn là một người tràn đầy năng lượng tiêu cực, hung bạo, khát vọng, đen tối và u uất.
Hắn rũ mắt đứng ở đó, mặt mày tối tăm đỏ lên, cả người toát ra lệ khí đáng sợ, áp suất không khí trên người cực kỳ thấp.
Hắn thực sự hận hành vi của Mạnh Viễn, không phải sợ Tống Miên bị cậu ấy châm ngòi mà thật sự bỏ đi, mà là ghét cậu ấy không biết sống chết động vào đồ của hắn. Hận cậu ấy thách thức quyền uy với hắn, hận cậu ấy ngang ngược kiêu ngạo.
Cậu ấy càng cố chấp không chịu khuất phục, hắn sẽ càng đè bẹp đi sự ngang ngạnh của cậu ấy, chà đạp cậu ấy dưới chân để hắn nhìn thấy sự nhục nhã và tuyệt vọng của cậu ấy. Cậu ấy tin tưởng vào thứ gì thì hắn sẽ để cậu ấy bị thứ đó huỷ diệt. Cậu ấy càng trân trọng thứ gì thì hắn càng muốn nó bị hủy hoại trước mắt cậu ấy. Hắn chính là loại người tồi tệ như thế, ai biểu cậu ấy thật sự đáng chết.
Lục Thanh Hoài đứng tại chỗ một lúc lâu mới hoàn hồn. Sau cơn điên cuồng hắn đã hoàn toàn kiệt sức.
Con người uể oải tập trung lại, hắn nheo mắt ngước nhìn vầng thái dương chói lọi. Đột nhiên, hắn tự hỏi Tống Miên bây giờ đang làm gì.
Tống Miên luôn cảm thấy hắn quá tàn nhẫn với cô nhưng thực ra hắn lại chưa làm gì gọi là quá tàn nhẫn với cô. Hắn đối với cô đủ bao dung và nhẫn nhịn, cũng vì điều này mà hắn đã quên mất bản chất thật của mình có bao nhiêu tàn ác và bạo lực.
Những kẻ trước đây từng sỉ nhục và tổn thương cô đều không có kết cục đẹp. Bây giờ Mạnh Viễn lại không biết tự lượng sức mình muốn “cứu” cô thoát ra khỏi tầm kiểm soát của hắn. Và đương nhiên cậu ấy cũng sẽ phải trả cái giá đắt và đau đớn nhất trong cuộc đời.
Điều mà Mạnh Viễn nên cảm thấy may mắn nhất vào lúc này là hắn vẫn còn chừa lại cho cậu ấy một đường sống, cũng không có ý định động vào em gái của cậu ấy. Bởi vì nếu hắn thật sự muốn một người đột nhiên xảy ra chuyện “ngoài ý muốn” thì không có gì khó.
Lục Thanh Hoài thu lại vẻ lãnh đạm mệt mỏi, thu hồi tầm mắt nhìn vào ánh mắt u ám của người đàn ông yếu ớt đang cử động mà hắn bỏ lại trong bụi rậm ban nãy.
“Bẩn chết đi được.” Lục Thanh Hoài đứng yên tại chỗ quay đầu nhìn lại vết máu trên lòng bàn tay, cau mày chán ghét. Hắn lấy điện thoại ra bấm số gọi cho Tô Thừa. Điện thoại vừa được kết nối, hắn thản nhiên nói: “Lại nhà tôi một chuyến, mang rác trong vườn vứt đi, nhân tiện tìm người đến quét dọn ban công.”
“Vâng, Lục tổng.” Tô Thừa vâng lời rồi cầm lấy chìa khóa xe liền chuẩn bị ra ngoài.
Lục Thanh Hoài cúp điện thoại, định quay người đi lên lầu tìm Tống Miên lại đột nhiên nhớ tới một chuyện. Hắn đột nhiên quay người đi tới chiếc ghế treo, cầm lấy mấy bức chân dung đặt trên đó.
Đây là lúc đi Mạnh Trại, hắn tìm thấy được trong một cuốn nhật ký cũ đặt trong ngăn kéo bị khóa ở phòng Tống Miên.
Cuốn nhật ký đó thực ra đã ngừng viết được một năm. Bên trong cũng không nhắc nhiều đến hắn. Phần lớn đều là ghi chép những chuyện uất ức vụn vặt với bọn trẻ trong trường. Thỉnh thoảng không biết đang ôm suy nghĩ gì mới viết tên hắn, không viết thêm gì nữa ngoài ba chữ Lục Thanh Hoài.
Đêm hôm đó, Tống Miên bị hành hạ rất thảm, trong mơ cũng còn khóc. Mà hắn thì lại im lặng ngồi bên bàn làm việc của cô đọc nhật ký dưới ánh đèn mờ ảo.
Mãi đến khi gà kêu chim hót gọi mặt trời lên thì hắn mới đóng lại cuốn nhật ký và khóa lại. Hắn liếc nhìn Tống Miên đang cuộn tròn trên chiếc giường đơn quay lưng về phía mình, rồi mới lặng lẽ rời đi cùng với cuốn nhật ký của cô như không có chuyện gì xảy ra.
Lục Thanh Hoài cẩn thận gấp lại giấy tờ, kẹp vào cuốn nhật ký được đặt cùng với tập vẽ của mình, rồi cho vào hộp gỗ cẩn thận khóa lại để không vấy máu của mình lên đó.
Khi hắn đi lên lầu, Tống Miên vẫn chưa ngủ mà ngồi ôm đầu gối ngây ngốc ở mép giường.
Nghe thấy tiếng cửa vang lên, Tống Miên quay đầu nhìn lại, chỉ nhìn thấy trong lòng bàn tay của hắn bị cắt một đường. Cả lòng bàn tay đều dính đầy máu. Cô cau mày vội vàng đứng dậy rời khỏi giường: “Tay của anh…anh làm sao vậy? Sao lại chảy nhiều máu như vậy?”
Tống Miên đã học được kiến thức sơ cứu căn bản ở trường. Cô lo lắng kéo anh ngồi xuống giường rồi xuống dưới lầu lấy hộp thuốc. Khi cô quay trở lại, Lục Thanh Hoài vẫn thờ ơ không trả lời cô mà hỏi ngược lại: “Sao vẫn chưa ngủ mà ngồi thẫn thờ ở đó, đang nghĩ chuyện gì sao?”
“Không có, chỉ là đột nhiên không buồn ngủ nữa, ngủ không được.” Tống Miên cúi đầu đứng ở cạnh giường cẩn thận giúp hắn lau đi vết máu.
Lục Thanh Hoài không nói gì sau khi nghe những lời đó, nhưng Tống Miên đã lấy nhíp giúp hắn lấy một số mảnh vụn quanh vết thương ra và nhẹ nhàng hỏi hắn có đau không, có cần cô nhẹ tay hơn không.
Giọng nói của Lục Thanh Hoài trầm thấp, có chút khàn khàn thốt lên chữ “đau” rất nhẹ. Trái tim của Tống Miên có chút run lên.
Căn phòng im lặng khiến mối quan hệ giữa hai người cũng có chút áp lực.
Lục Thanh Hoài ngẩng đầu nhìn Tống Miên. Cô có khuôn mặt tròn trịa, gương mặt xinh xắn đáng yêu. Chỉ có điều, hiện tại cô lại có vẻ tao nhã, trầm lặng hơn vì vết lõm giữa hai lông mày. Nhưng dù cô có thay đổi như thế nào thì hắn vẫn rất thích vẻ ngoài của cô.
Ánh mắt của hắn nóng bức đến mức Tống Miên dù muốn cố giả vờ không thấy nhưng lại không thể. Cô bôi thuốc nước lên người hắn rồi quấn băng gạc lại. Cô liếc nhìn hắn một cái rồi vội vàng rời tầm mắt đi và hỏi: “Anh nhìn em làm gì?”
“Em không hỏi anh chuyện gì đã xảy ra sao? Em không hỏi cậu ấy như thế nào rồi sao?” Lục Thanh Hoài nhìn chằm chằm vào mắt cô rồi hỏi.
“Không có gì để hỏi cả.” Tống Miên thẳng thừng trả lời, không trốn tránh mà vẫn tiếp tục động tác.
Lục Thanh Hoài trầm mặc một hồi rồi đột nhiên khẽ cười mang theo một tia châm chọc.
Tống Miên mặc cho hắn cười, tự mình thắt nút cho hắn rồi quay người thu dọn lại hộp thuốc.
Cô biết hắn đang cười cái gì, cười cô lạnh lùng vô tâm ích kỷ. Cô cùng loại với hắn tự cho mình là cao thượng.
Nhìn vào đôi tay của hắn, ai cũng biết vừa nãy đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô lại không hỏi thăm về tình hình của người vì cô mới thành ra như vậy.
Nhưng đó là những gì xảy ra với người không thể phản kháng lại hắn ta. Mạnh Viễn bị hắn nhắm tới là vì cậu ấy quan tâm đến cô. Nếu như cô cũng quan tâm lại cậu ấy thì có lẽ cậu ấy đã thảm hơn như vậy gấp mười lần rồi. Cho nên việc cô né tránh trả lời chưa chắc đã khiến hắn không vui.
Lục Thanh Hoài vươn tay ôm lấy eo cô ôm vào lòng. Tống Miên ngoan ngoãn để cho hắn ôm.
“Miên Miên, em sẽ không để anh thất vọng nữa phải không?” Lục Thanh Hoài thấp giọng hỏi, một tay ôm eo, một tay vuốt má cô.
Tống Miên cúi đầu nhìn hắn, không gật cũng không cúi đầu, chỉ nhỏ giọng “ừm” một tiếng.
“Được.” Lục Thanh Hoài không để ý, dùng ngón tay xoa xoa bờ môi của cô rồi cong môi cười nói: “Miên Miên, anh tin em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận