Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bởi vì cha không bình thường.” Sau khi nói xong, hắn ôm lấy eo con gái, nửa ôm nửa đẩy ôm cô tới dưới vòi hoa sen, để mặc nước ấm xối lên cơ thể phủ kín tình du͙c của bọn họ.
Không lâu sau hơi nước tràn ngập tɾong phòng tắm, lại vang lên tiếng rên ɾỉ tao lãng của người phụ nữ và tiếng thở dốc thô nặng̝ của người đàn ông.
Ngày hôm sau khi Tô Hoan tỉnh lại đã sắp tới giữa trưa, hậu quả phóng túng chính là toàn thân bủn rủn, giống như sắp tan thành từng mảnh.
Nhưng mà tối hôm qua làm đến bước cuối cùng, khi cô mơ mơ màng màng sắp ngủ cha còn đặc biệt ra cửa một chuyến, đi mua thuốc tránh thai khẩn cấp và thuốc mỡ bôi, trở về cẩn thận bôi lên tiểu bức sưng đỏ của cô.
Cũng may có bôi thuốc, cô ngoại trừ cơ thể chua xót ra, tiểu bức không có không khỏe.
Di động có tin nhắn cha gửi tới, hỏi cô tỉnh dậy ăn gì không, còn nói với cô sắp xếp công việc hôm nay, nói thẳng ra là rấtbận, có khả năng phải buổi tối mới có thể về nhà.
Tô Hoan ôm di động cười ngây ngô, cô có thể cảm nhận được rõ, trải qua chuyện tối hôm qua thái độ của cha đối với cô đã thay đổi, vốn là khoan dung và sủng nịch con gái, hiện giờ đối xử với cô càng giống người yêu, tình nhân.
Tô Hoan đỏ mặt, cười ha ha ra tiếng.
Cha thật đáng yêu
Khi rửa mặt xong xuống lầu, vừa vặn nghe thấy bà cụ đang dặn dò người giúp việc
“Sau khi đưa canh qua phải nhìn chằm chằm nó uống xong mới trở về, mỗi ngày bận rộn như thế, đều đã gầy đi.”
Tô Hoan nghe thấy thế đi qua hỏi “Bà nội, có phải là muốn đưa canh cho cha không ạ?”
“Đúng vậy, mỗi ngày đứng mấy cuộc phẫu thuật, cơ thể làm bằng sắt đều không chịu đựng nổi, nên bồi bổ mới được.”
Tô Hoan vội nói “Để cháu đưa qua cho.”
“Cháu rảnh rỗi muốn đi thì đi, nhưng đừng quấy rầy cha cháu làm việc.”
“Cháu biết rồi, cháu không còn là đứa bé nữa.”
Vì đến bệnh viện trước giờ ăn cơm trưa, Tô Hoan cơm đều không ăn, bảo người giúp việc lấy đồ ăn cho mình, sau đó lái xe đến bệnh viện.
Một đường đi thẳng.
Khi đến văn phòng của viện trưởng bệnh viện, cha đang bận ở khu nằm viện còn chưa trở về, trợ lý đưa nước cho Tô Hoan, sau đó rời đi.
Tô Hoan nằm trên ghế làm việc của cha, mơ màng sắp ngủ, không có biện pháp, tối hôm qua quá mệt nhọc.
Không biết qua bao lâu, cảm nhận được có người xoa môi cô, Tô Hoan mới miễn cưỡng mở mắt, thì thấy cha mặc áo blouse trắng đứng trước người cô khom lưng nhìn cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận