Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tè Ra Quần Dưới Ánh Đèn
Hậu Quả Của Sự Đối Kháng
Lục Phù thân mình không khỏe, sớm tắt đèn đi ngủ. Ngoài điện càng ngày càng sáng, cung nhân bẩm báo: “Hoàng thượng giá lâm”. Nàng thiếu chút nữa từ trên giường ngã xuống. Trời ơi, hoàng đế sẽ không phát rồ, đến kỳ nguyệt sự cũng không buông tha nàng chứ?. Cửa phòng mở ra, hai hàng tỳ nữ tay đề đèn cung đình, theo hoàng đế cùng đi vào, tám cây nến trên bàn cũng được thắp sáng, trong khoảnh khắc cả phòng rực rỡ. “Phù nhi cũng không đợi trẫm, vậy đã nghỉ ngơi rồi sao?”. Hắn ôn nhu cười, nhưng lại làm nàng cảm thấy nguy hiểm. Hoàng đế nâng lên hai tay, cung nữ cởi bỏ long bào cho hắn. Lục Phù kinh ngạc nói: “Ta hôm nay không thể thị tẩm”. “Trẫm biết”.
Hắn mặc tẩm phục, cho tỳ nữ lui ra ngoài màn, nhẹ nhàng bò lên giường. “Ai nha, ngươi làm gì!” Lục Phù giữ chặt chăn, nhưng tay hắn khỏe, thoải mái chui vào. “Trẫm cùng nàng cùng ngủ, ngủ ngon”. Hắn nằm bên cạnh nàng, một tay vòng lấy nàng, môi mỏng đặt một nụ hôn lên thái dương nàng. “Nếu đã như vậy, vậy tắt đèn đi”. Bọn họ mỗi lần hoan ái đều đốt đèn, đi ngủ thì tắt đèn. “Khụ…… Trẫm còn muốn cùng nàng tâm sự”. Lục Phù xấu hổ bực bội trừng hắn nói: “Tâm sự gì mà tâm sự, ngươi chính là muốn làm chuyện xấu!”. “Oan uổng a, trẫm bất quá muốn hỏi một chút, Tiểu Lê gần đây việc học còn thuận lợi không? Có cần đổi tiên sinh không?”. Hoàng đế trợn mắt đen trắng rõ ràng nhìn lại, bộ dạng đó trông thật vô tội.
Có câu nói gọi là cắn người miệng mềm bắt người tay ngắn. Lời này vừa nói ra, Lục Phù không thể không thu liễm vài phần, trả lời: “Mọi thứ đều tốt. Tiểu Lê rất thích đi học. Thật không ngờ không có nhiều nhạc cụ như vậy, con bé thế mà lại thích đánh trống, lần trước con bé còn buộc một cái thanh la cổ ở eo, vừa nhảy múa vừa đánh trống trước mặt ta……”. Lục Phù nói đến Tiểu Lê, vẻ mặt tràn đầy tình mẫu tử, nói chuyện càng thao thao bất tuyệt, Ngụy Sâm trong lòng từng chút một đau. Hắn trên mặt không lộ ra, khóe miệng nhếch lên nói: “Vậy là tốt rồi”. Ngụy Sâm cảm giác nàng ở trong lòng ngực mình co rúm lại một cái, hỏi: “Làm sao vậy?”. “Bụng có chút đau……” Giọng nàng yếu ớt. “Trẫm xoa cho nàng”. Bàn tay to của nam nhân luồn vào tẩm bào của nàng, xoa nắn lực đạo không nặng không nhẹ. Lục Phù vừa định cự tuyệt, lại bị xoa đến thoải mái cực kỳ…… Hoàng đế buổi chiều đặc biệt học chiêu thức này từ nữ y, làm sao có thể không thoải mái chứ.
Ngụy Sâm nhìn nàng một chút, thấy nàng thư thái hơn, thương tiếc nói: “Phù nhi kỳ nguyệt sự gian nan như vậy, trẫm lúc trước thế mà bỏ lại Phù nhi yếu ớt, đi đến cung phi khác ngủ lại. Trẫm hối hận, cảm thấy rất xin lỗi Phù nhi”. Lục Phù không nghĩ tới hắn sẽ nói như vậy, trợn to mắt nhìn về phía hắn, nhìn thấy trong hai mắt hắn ẩn chứa thâm tình, trong lòng lộp bộp một tiếng. Ánh mắt nàng rũ xuống, hàng mi dày như chiếc bàn chải nhỏ xếp ra, cảm thán nói: “Ngươi hiện tại nói những lời này lại có ích lợi gì đâu”. Lúc trước Ngụy Sâm đã đối xử với nàng như thế nào, nàng lại phải chịu đựng ra sao, cuối cùng bị trục xuất khỏi cung gặp liên tiếp tai họa, nàng đều nhớ rõ mồn một, đời này cũng quên không được.
Động tác của Ngụy Sâm trên tay dừng lại, đổi sang chống hai bên thân thể nàng, từ phía trên nhìn xuống nàng nói: “Phù nhi, 5 năm qua trẫm vẫn luôn sống trong hối hận và tương tư. Nàng đã ở hậu cung một thời gian, trẫm đối đãi nàng như thế nào, có phải toàn tâm toàn ý không, nàng nên hiểu rõ”. Trong mắt nàng trong trẻo chớp động lệ quang, không phải bị hắn cảm động, mà là cảm thán, năm đó nếu hắn quý trọng nàng như vậy, nàng nên hạnh phúc biết bao. “Hoàng thượng hiện giờ đối với ta rất tốt, nhưng phần tình cảm của ta đối với ngươi đã sớm chết rồi, 5 năm trước đã chết hẳn, cho dù hiện tại chúng ta thân thể có thân mật đến mấy, ta cũng không yêu ngươi, ngươi cũng nên hiểu rõ”. Nàng nghiêm túc nhìn hắn nói. “Chết tốt!” Hoàng đế trong khoảng thời gian này nội tâm ngày càng cường đại, nếu đổi lại là lúc bắt đầu gặp lại hắn giờ phút này hẳn là đau lòng cứng họng, hiện tại đầu óc xoay chuyển nhanh chóng nói: “Ngụy Sâm của quá khứ không đáng để nàng yêu, cứ để kẻ đó trong lòng nàng chết hẳn đi. Hiện tại đứng trước mặt nàng là một con người hoàn toàn mới, một nam nhân trong lòng chỉ có nàng, nàng thử chấp nhận trẫm hiện tại được không?”. Lục Phù im lặng nhìn hắn, không nói gì, nàng biết hoàng đế hiện tại yêu nàng đến cực kỳ, nhưng mà……. “Phù nhi đang do dự điều gì, nói cho trẫm”. Hắn kiên định nhìn nàng, trong ánh mắt hiện rõ sự chí tại tất đắc. Lục Phù theo bản năng trả lời hắn nói: “Ta đã không còn dũng khí để yêu ngươi một lần nữa”.
Vẻ mặt trấn định của Ngụy Sâm rốt cuộc không giữ được, hắn thần sắc khổ sở nhìn nàng, trong mắt cũng là lệ quang lấp lánh. Qua mấy nháy mắt, hắn điều chỉnh ra một nụ cười nói: “Không sao, trẫm chờ nàng, bao lâu cũng chờ”. Nàng không nói gì, hai người nhất thời im lặng.
Thân Thể Chịu Nhục
Bàn tay to của nam nhân lại một lần nữa luồn vào tẩm phục, xoa bụng cho nàng. Xoa xoa, bàn tay to liền hướng lên trên tìm kiếm, bắt lấy một bộ ngực đầy đặn, hơi dùng một chút lực, thịt vú liền từ kẽ hở ngón tay tràn ra, vú lớn càng hoảng ra khỏi tẩm phục. “Ngươi làm gì vậy!” Người đẹp tức giận hét lớn. Nam nhân nghiêm trang nói: “Trẫm dù sao cũng phải làm chút gì đó, để tình cảm của chúng ta thăng hoa”. “Ta đã nói với ngươi, ta hôm nay không thể thị tẩm!”. Lục Phù đẩy tay hắn, nhưng không đẩy được, trơ mắt nhìn nhũ thịt của mình bị hắn nhào nặn thành các loại hình dạng.
Ngụy Sâm vừa thưởng thức bầu ngực đầy đặn vừa nói: “Trẫm biết nàng nguyệt sự đến, mỗi tháng luôn có mấy ngày không thể thị quân. Nếu đã như vậy, chúng ta phải nghĩ cách giải quyết khó khăn này, cùng nhau vượt qua cửa ải khó khăn mới là”. “…… Cái gì, cái gì?!…… Đừng nhéo nha, đau chết đi được……” Nàng khó chịu muốn né tránh, Ngụy Sâm bóp hai vú, ấn đến thật chặt, sau đó cúi đầu xuống, thuần thục liếm mút đầu ti nhỏ cứng. “Ưm……” Suốt ngày cùng hắn giao hoan, thân mình đã sớm bị hắn dạy dỗ đến mẫn cảm tột độ. Đầu lưỡi thô ráp của hắn trên dưới đung đưa đầu vú, khiến nàng vừa đau vừa sướng, tình dục từng đợt dâng lên, rất nhanh đầu óc bắt đầu hỗn loạn, cả người hoàn toàn bị tình dục chi phối.
Ngụy Sâm vui sướng nhìn bộ dạng nàng động dục, không thể ngờ rời mê tình hương, phản ứng của nàng cũng mãnh liệt đến vậy. Lục Phù hơi cúi đầu, liền nhìn thấy đầu nam nhân chôn ở giữa hai vú, từ trên xuống dưới dọc theo khe ngực hôn sâu, để lại liên tiếp những dấu hôn màu hồng, mà hai chân nàng đã theo bản năng mở ra, chỉ chờ hắn xâm lấn. “Không, không thể……” Giữa hai chân nàng đang buộc đai nguyệt sự, hôm nay đúng là ngày hung mãnh nhất, làm sao chịu được. “Trẫm sẽ không thương tổn Phù nhi, trẫm chỉ cọ bên ngoài”. Nam nhân nói xong, lật thân thể nàng lại.
Lục Phù mặt úp xuống nằm sấp, áo ngủ đã sớm tuột ra, thân mình trắng nõn như ngọc hiện ra trước mắt nam nhân, cái mông kiêu lên cao, bộ dạng cực kỳ khát khao. Chỗ chân tâm nàng buộc đai nguyệt sự, hai đầu dây thừng vòng quanh eo, thịt mông no đủ trở thành thịt thần tiên trong mắt hoàng đế. Bàn tay to của hắn bắt lấy mông nàng, xoa nhẹ rồi lại xoa, sau đó bắt đầu từng chút một chụp đánh. “A, a, a……” Hắn chụp một cái, Lục Phù đã kêu một tiếng, cho đến khi hai cánh mông thịt đều bị đánh sưng lên, giọng nàng hàm chứa tiếng khóc nức nở, nam nhân lúc này mới dừng tay. Ngụy Sâm tự mình cởi tẩm phục, dương vật sưng to nhô cao, đỉnh đã có ngọc lộ trong suốt. Hắn ngồi sau mông nàng, hai tay bắt lấy thịt mông kéo sang hai bên, kéo đến nàng oa oa kêu to, cho rằng chính mình phải bị xé rách, sau đó dương vật nóng bỏng chôn ở khe mông, eo mạnh mẽ lắc lư, cảm thụ thịt mông nàng cọ xát trên thân gậy……
“Đau, ô ô……” Mông Lục Phù đã bị đánh nát, vốn là đau cực kỳ, nam nhân còn dùng thịt mông nàng vuốt ve dương vật, quả thực phát rồ ô ô ô…….
Ngụy Sâm không giống bình thường, vì thao lộng được lâu hơn, chịu đựng dục vọng xuất tinh để thao huyệt. Lúc này hắn thoải mái cực kỳ, sau hàng trăm hiệp, hắn vừa thao thịt mông nàng, vừa bắn tinh ra ngoài, dịch trắng xối ở sau eo nàng, sau đó lăn xuống hai bên. Lục Phù tự nhiên cảm giác được sau eo ướt nhẹp, vừa dính vừa nhờn, chắc chắn là “thứ tốt” hắn phun ra. Nàng mong a mong, mong một tháng mới đến nguyệt sự, cho rằng có thể nghỉ mấy ngày, hoàng đế thế nhưng còn không buông tha nàng ô ô…….

Bình luận (0)

Để lại bình luận