Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Lục Chi bị anh chọc đến mức bật cười, cô không nhịn được mà nói với anh: “Giang Ngộ, nhìn bộ dạng của anh bây giờ mà xem, khác xa với hình ảnh của anh lúc trước, giống như hai người xa lạ vậy. Lúc trước, thời điểm em muốn sinh con, anh còn mắng em bất chấp mọi thứ để sinh con, nhưng bây giờ anh thì sao hả, hở một tí là chạy đến ôm con gái của anh.”
“Lúc trước em muốn sinh con, chính miệng anh còn mắng em nữa mà.”
Giang Ngộ bị mắng như vậy cũng cảm thấy hơi chột dạ, anh không ngờ mình sẽ trở thành thê nô của con gái đến mức như vậy, nhưng chờ con gái lớn rồi, khả năng cao mọi chuyện sẽ thay đổi.
Thời điểm hiện tại anh vẫn muốn nhìn thấy con gái của mình, trở về cũng chỉ nghĩ đến chuyện chơi đùa cùng con gái.
Vừa nghe thấy những lời này, Giang Ngộ cũng không dám ôm con nữa, anh đặt bé con sang một bên.
Sau đó anh lại đi đến bên cạnh cô, nói. “Em không thấy con gái của chúng ta rất dễ thương hay sao vậy? Nó đáng yêu như thế này sao anh lại nỡ lòng không ôm nó được kia chứ?”
Vừa nghe Giang Ngộ nói như vậy, Lục Chi cảm thấy lời mà anh nói rất đúng. Cũng không biết có phải là do bộ lọc tự nhiên của tình mẫu tử sau khi mang thai hay không, mà cô luôn có cảm giác con gái của mình rất dễ thương, thậm chí còn xinh đẹp hơn bất kỳ những đứa bé của các gia đình khác, càng nhìn lại càng thấy thích.
Không xấu xí giống như lúc mới sinh ra, bây giờ nó đã phát triển, khuôn mặt trắng trắng mềm mềm, có lẽ là do trong thời gian mang thai cô đã ăn rất nhiều nho.
Thậm chí cô còn ăn rất nhiều nho đen, nên đôi mắt của bé con cũng to tròn long lanh như pha lê, ngày nào cũng chảy nước miếng, vừa chảy nước miếng vừa mở to mắt nhìn chằm chằm mọi người.
Khuôn mặt vừa ngốc nghếch vừa dễ thương như vậy, ai mà chịu cho nổi.
Nghĩ đến chuyện này cô lại không muốn trách anh nữa.
Lục Chi quyết định mặc kệ anh, Giang Ngộ thành ra như vậy cũng tốt, buổi đêm em bé khóc nháo, cô cũng không cần phải thức dậy nữa.
Trong thời gian mang thai, cô từng lo sợ, bởi vì cô có xem được mấy đoạn video ngắn, trong đó xuất hiện mấy người đàn ông không tốt, thời điểm bà xã đang mang thai bọn họ cũng chẳng thèm quan tâm. Sau khi em bé ra đời, muốn bú sữa nhưng khóc đến mấy bọn họ cũng chẳng tỉnh dậy, để mặc cho em bé khóc lóc ầm ĩ.
Lục Chi phát hiện cuộc sống bây giờ của cô vẫn rất tốt, bởi vì mỗi đêm cho em bé ăn, cô cũng không cần phải lo quá nhiều chuyện.
Buổi tối, khi cô đang chìm vào giấc ngủ say, thời điểm em bé khóc lóc làm ầm làm ĩ, cô còn chưa kịp phản ứng thì người nằm bên cạnh đã nhanh hơn một bước, nhanh chóng chạy đến bế em bé lên.
Sau đó đặt em bé nằm xuống bên cạnh cô, vén áo của cô lên để cho em bé ăn. Thời điểm bé con khóc lóc ầm ĩ, nhất định là do em bé đói, muốn bú sữa, chỉ cần tìm được núʍ ѵú, uống xong sẽ không quấy khóc, không náo loạn nữa.
Số lần Lục Chi đi tiểu đêm cũng không nhiều lắm, nhưng Giang Ngộ thì ngược lại, rất nhiều.
Chỉ cần em bé khóc lóc náo loạn, phản ứng đầu tiên của anh chính là bật dậy chạy đến ôm đứa bé lên, sau đó đổi tã cho đứa bé, mấy việc đó đều do một tay anh làm.
Ngày bình thường anh vẫn phải đến cơ quan làm việc, buổi tối vẫn phải bò dậy chăm con, đúng là gây khó dễ cho anh mà.
Lục Chi cũng muốn san sẻ gánh nặng công việc với anh, dù sao đi chăng nữa thì cô ở nhà nhiều cũng cảm thấy rất chán, ở cữ cũng chẳng có việc gì để làm. Nhưng mỗi lần nghe được tiếng bé con là Giang Ngộ lại tỉnh dậy, cô với vai trò là một người mẹ, ngoại trừ việc cho em bé bú sữa thì cũng chưa làm được chuyện gì có ích.
Sau khi Giang Ngộ dỗ em bé ngủ xong, anh lại đi tắm rửa. Vừa ra khỏi phòng tắm, anh đã nhanh chóng chui lên giường ôm Lục Chi.
Nhìn thấy anh bất ngờ dính chặt lấy mình, Lục Chi hoảng sợ không thôi. Cô muốn đẩy anh ra, nhưng lại bị anh ôm hôn liên tục.
Lục Chi: “…”
Lục Chi bị sự nhiệt tình đột ngột này của anh doạ cho hoảng sợ, cô nhanh chóng che mặt mình lại, còn tưởng anh định làm cái gì đó.
“Em… Ghen sao?”
Lúc nãy Giang Ngộ ôm hôn em bé như vậy? Hiện tại lại hôn cô không ngừng nghỉ, anh hôn liên tục lên khuôn mặt của cô, sau đó nói. “Không phải em đang ghen hay sao? Đó là lỗi của bé con, nên giờ anh đến đây để dỗ dành em, con gái của chúng ta làm sao quan trọng bằng bã xã của anh được, phải không hả?”
“Vừa quay về nhà, anh cũng không thể ôm hôn em suốt ngày được, em đang trong thời gian ở cữ, lúc đó ham muốn của anh nổi lên thì ai phụ trách hửm?”
Lục Chi: “…”
Cô muốn đẩy anh ra, nhưng lại bị anh hôn lên mặt. “Giang Ngộ!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận