Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cặp kè với họa sĩ lúc vợ quay về? Kéo rèm cửa sổ thị uy bằng một nụ hôn nóng bỏng ân ái (phần 2)
Đang chuẩn bị xem kỹ thì chốt cửa truyền đến âm thanh vặn mở, Tô Mộc giật mình, theo bản năng kéo rèm cửa sổ lại, ngăn cách chàng thanh niên họa sĩ cùng cảnh vật băng tuyết bên ngoài qua một lớp kính cửa sổ bằng chiếc rèm.
”Sao lại đứng bên cạnh cửa sổ vậy?” Lâm Tri Dịch bước tới, trên người mang theo hơi lạnh, hẳn là vừa mới từ bên ngoài trời tuyết trở về.
Tô Mộc vô thức lui về sau một chút, sau đó lại như chợt nhớ tới gì đó mà vội vàng lắc đầu, ngồi bên mép giường: ”Không có gì, nghĩ đến cô bé ở nhà kế bên nên có hơi sợ, tôi chỉ muốn len lén nhìn qua khe hở của rèm cửa sổ để xem xem cô bé có còn ở đó hay không…”
Tô Mộc phát hiện mình bây giờ nói dối càng lúc càng tự nhiên, không khỏi cảm thấy tội lỗi.
Nhưng khao khát sống lại khiến cậu phải nói như vậy…
”Ra là vậy…” Lâm Tri Dịch như có như không liếc nhìn rèm cửa sổ, như thể thật sự tin vào lời của Tô Mộc.
Tô Mộc lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nghĩ đến việc cố gắng đối phó Lâm Tri Dịch, nhưng đối mặt với Lâm Tri Dịch đang giam cầm mình, hơn nữa còn là giam cầm ở một nơi nước lạ tha hương, quả thật Tô Mộc cũng không kiềm chế được sắc mặt của mình, nhíu mày lại, lời nói cũng càng lúc càng qua loa lấy lệ.
Thái độ bày ở nơi đó, một người thông minh như Lâm Tri Dịch làm sao có thể không nhìn thấy, vì vậy chỉ trong chốc lát, Lâm Tri Dịch liền đứng lên.
Tô Mộc cảnh giác liếc mắt nhìn anh, cũng may là dáng vẻ của Lâm Tri Dịch thật sự muốn đi, lúc này Tô Mộc mới thở một hơi, chẳng qua là ngàn lần không nghĩ tới, Lâm Tri Dịch đột nhiên khiến Tô Mộc bất ngờ, bước tới trước cửa sổ, kéo rèm cửa sổ ra.
Lúc đó, trái tim Tô Mộc gần như ngừng đập!
Cũng may là sau khi kéo rèm cửa sổ ra, người thanh niên họa sĩ đó không còn tiếp tục đứng ở bên cửa sổ nữa, không biết tung tích, trái tim nhảy đến cổ họng của Tô Mộc lúc này mới chậm rãi rơi xuống.
Phù…
”Anh còn tưởng rằng bên ngoài cửa sổ có gì đó đáng chú ý, vừa rồi nói chuyện với anh mà em cũng nhìn ra cửa sổ nhiều lần.” Lâm Tri Dịch hơi khom người, cúi đầu nhìn Tô Mộc.
Gương mặt của hai người cách nhau rất gần, chóp mũi chạm vào nhau, hô hấp lúc này của Lâm Tri Dịch đều mang mười phần xâm lược, ngay lúc Tô Mộc bướng bỉnh liền nghiêng mặt đi, chẳng qua là bản thân hai người vẫn dựa vào nhau quá gần, cậu đột ngột ngó mặt đi chỗ khác như vậy, đôi môi của cả hai liền bất ngờ xẹt qua nhau…
Dịu dàng mềm mại, Tô Mộc trợn to hai mắt.
Một tiếng cười chợt tràn ra khỏi cổ họng của Lâm Tri Dịch: ”Anh còn tưởng rằng để em ở nước ngoài một thời gian, em sẽ hận anh, không ngờ…”
Nụ hôn càng lúc càng chiếm đoạt, Tô Mộc cảm thấy khó thở, khi nuốt vào đều tràn ngập hơi thở của đối phương, đầu lưỡi cũng giống như bị hút mất, cuồng nhiệt như vậy…
Hai tay của Lâm Tri Dịch túm sau cổ cậu, tiếp theo không còn biết gì nữa.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận