Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nút Thắt Đêm Tiệc
Kết quả thi vượt ngoài mong đợi. 500 điểm. Không phải quá cao, nhưng đủ để cô ngẩng cao đầu chọn một trường đại học tốt.
Tiêu Minh Viễn quyết định làm lớn. Một bữa tiệc xa hoa tại khách sạn 5 sao, gộp chung với sinh nhật Tiêu Hành. Hứa Khả trở thành tâm điểm bất đắc dĩ. Cô mặc chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu mà Chu Đại đặc biệt đặt may, hở tấm lưng trần quyến rũ.
Chu Đại, với tư cách là “chú”, đương nhiên có mặt. Anh ung dung đi giữa các bàn tiệc, cụng ly, xã giao. Nhưng ánh mắt anh chưa bao giờ rời khỏi cô quá 5 giây. Mỗi lần cô cười với một chàng trai trẻ nào đó, ly rượu trên tay anh lại siết chặt hơn.
Tiêu Hành, như thường lệ, vẫn đầy vẻ hằn học. Anh ta kéo cô ra một góc: “Chúc mừng.” Giọng điệu như ban ơn. “Cuối cùng cũng lết được vào đại học. Đừng làm mất mặt nhà họ Tiêu nữa.”
Hứa Khả nhấp một ngụm sâm panh, lười biếng liếc anh ta: “Cảm ơn. Anh cũng nên lo giữ bạn gái mình cho kỹ, đừng để cô ấy nhìn tôi nhiều quá, tôi sợ cô ấy… đổi gu.”
“Cô!” Tiêu Hành tức đến đỏ mặt.
Hứa Khả chán ghét không khí giả tạo này. Cô lẻn lên phòng nghỉ trên tầng, rút điện thoại, nhắn cho Chu Đại: “Lên đây. Phòng 2201. Em mệt. Em muốn ‘nghỉ’ với anh.”
Chưa đầy 5 phút, cửa phòng mở ra. Chu Đại bước vào, khóa trái cửa. Anh đã uống không ít, cà vạt nới lỏng, áo sơ mi bung hai cúc, và mắt anh rực lửa.
Anh không nói một lời, lao tới, ép cô vào bức tường kính nhìn ra thành phố.
“Mệt à?” Anh gầm gừ, giọng khàn đặc mùi rượu. “Vậy để anh giúp em ‘nghỉ ngơi’ thật kỹ.”
Anh kéo phéc-mơ-tuya chiếc váy của cô xuống. Tấm vải đỏ trượt xuống, để lộ tấm lưng trần nõn nà. Anh vùi mặt vào gáy cô, hít hà mùi hương của cô.
“Em cố tình mặc cái này để quyến rũ người khác, phải không?” Anh cắn mạnh vào vai cô.
“A! Đau…” Hứa Khả rên rỉ. “Em mặc cho một mình anh xem…”
“Dối trá!”
Anh xoay người cô lại, bàn tay to lớn bóp chặt cặp vú cô qua lớp váy. “Em có biết lúc em cười với thằng oắt con kia, anh muốn làm gì không?”
“Làm gì ạ?” Cô ngây thơ chớp mắt.
“Anh muốn đè em ra ngay tại bàn tiệc. Muốn xé nát cái váy này. Muốn cắm vào em, cho tất cả bọn chúng thấy em là của ai!”
Anh đẩy cô ngã lên chiếc giường lớn, xé toạc nốt phần còn lại của chiếc váy. Anh không cởi đồ mình, chỉ kéo khóa quần, giải phóng con quái vật đang gầm thét.
“Hôm nay em đẹp lắm, bà xã. Đẹp đến mức anh muốn hủy hoại em.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận