Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàng Kinh Phú rút điếu thuốc trong miệng ra, dùng sức ném lên bàn!

“Tôi hỏi cậu, con mẹ nó rốt cuộc làm sao mà lại bị rò rỉ ra ngoài! Sao đến bây giờ vẫn còn chưa có đầu mối!”

Điếu thuốc nảy lên trên bàn, lăn dọc mép bàn rồi rơi xuống sàn.

Trong phòng quanh quẩn tiếng gầm thét của anh. Điền Yên nằm ở khe cửa phòng ngủ nghe lén, sắc mặt cô tái nhợt, xám ngắt. Cô kìm nén hơi thở, ngay cả thở mạnh cũng không dám, lòng bàn tay đổ mồ hôi cũng nhuộm ướt khung cửa.

Chuyện môn phái của Bàng Kinh Phú bị người nằm vùng lẻn vào, Điền Yên không biết là ai làm, nhưng bây giờ nhìn lại, cô sẽ là người đầu tiên bị liên lụy.

Nếu như lửa giận lần này của Bàng Kinh Phú lần nữa hoài nghi đến trên đầu cô, vậy cô thật sự khó giữ được cái mạng nhỏ này.

Điền Yên dựa lưng vào vách tường thuyết phục bản thân tỉnh táo, không ngừng hít sâu. Cô bỗng nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, đưa tay chạm vào trong tóc mình, mò tới tấm thẻ trên tóc.

Việc đã đến nước này, cô cũng chỉ có thể liều chết thử một lần.

Sau khi Phó Hách Thanh đi khỏi, Điền Yên từ trong phòng ngủ đi ra.

Cô thả nhẹ bước chân, nhưng vẫn bị Bàng Kinh Phú nghe được.

Điền Yên vẫn mặc chiếc váy kia, lòng bàn tay cô siết chặt, nắm chặt viền váy trước người. Chiếc váy vừa vặn với dáng người của cô, dáng người cô thanh tú, gầy nhỏ yếu đuối, như dê con dịu dàng khẩn trương đi từng bước đến trước mặt anh.

Bàng Kinh Phú hơi khom lưng, cánh tay đặt lên đùi, đại khái không biết biểu cảm của anh bây giờ là thế nào.

Trong mắt anh hung hãn rót đầy màu mực đậm đặc, đã vất vả mệt mỏi hết sức, ánh mắt tràn ngập rét lạnh. Anh giống như một kẻ liều mạng có thể móc công cụ gây án ra bất cứ lúc nào.

“Bàng tiên sinh.”

Giọng điệu mềm mại xen lẫn sự run rẩy, mỗi một chữ đều như được bọc trong kẹo đường ngọt ngào: “Giúp tôi…”

Cô lấy tấm thẻ hình tròn ra khỏi tóc mình, không tiếc kéo đứt mấy sợi tóc, giao cho anh.

Ánh mắt Bàng Kinh Phú thay đổi.

“Phạm Tự Khanh muốn tôi ba ngày một lần gọi điện cho anh ta, còn nói nếu như anh giao dịch với những người khác thì phải báo cáo lại.”

“Bạn của tôi đang nằm trong tay anh ta, anh ta nói nếu không nghe lời sẽ chém đứt một ngón tay của bạn tôi. Xin anh cứu bạn của tôi với.”

Sắc mặt cô tái nhợt, cắn chặt môi đến mức không còn giọt máu, hai tay giơ lên không trung run rẩy không ngừng.

“Tại sao bây giờ mới nói?”

“… Tôi sợ, tôi sợ, từ trước tới giờ tôi chưa từng gặp qua chuyện như vậy. Tôi không biết nên làm sao bây giờ, chỉ có anh mới có thể giúp tôi.”

Anh đưa tay ra, mu bàn tay cô phát run. Anh lấy tấm thẻ trong lòng bàn tay của cô, phần keo dán bị dính mấy sợi tóc bị kéo đứt.

Lòng bàn tay rộng lớn của Bàng Kinh Phú nắm cổ tay kéo cô qua, anh ôm Điền Yên vào trong ngực.

Điền Yên đối mặt với anh, cô ngồi trên đùi anh, vịn bả vai anh khóc thút thít. Cô nắm áo sơ mi của anh, tiếng nghẹn ngào kiềm chế sự chật vật.

“Bàng tiên sinh, tôi rất sợ.”

Cánh tay Bàng Kinh Phú siết chặt, ôm lấy vòng eo yếu đuối của cô, dùng sức dán sát vào lồng ngực.

Anh dành ra một cánh tay vuốt ve đầu cô, theo mái tóc dài một đường đi xuống, bàn tay dịu dàng như đang an ủi một chú mèo bị kẹp đuôi.

“Tôi đảm bảo với em sẽ không để em xảy ra chuyện gì nữa.”

Chẳng qua chỉ là một cô gái trẻ nhát gan, Bàng Kinh Phú tin tưởng cô không thể làm được chuyện quỷ kế đa mưu túc trí.

Nhờ loại tình cảm ỷ lại trên người Điền Yên, anh mới có được cảm giác thỏa mãn mà trước đây anh chưa từng trải qua, gần như khiến anh rơi vào trạng thái u mê không tỉnh.

Bàng Kinh Phú tựa như bị ma túy ăn mòn trở nên càng ngày càng nghiện. Đến nước này anh chỉ có thể cam nguyện đắm chìm, buông xuống tất cả phòng bị chỉ để trở thành tù nhân bảo vệ cô.

Phạm Tự Khanh cho Điền Yên phương thức liên lạc vừa vặn để cho Bàng Kinh Phú tương kế tựu kế.

Điền Yên gọi điện thoại cho Phạm Tự Khanh, cô dựa theo những dòng chữ gõ trên màn hình máy tính trước mặt, đọc theo từng chữ: “Mười giờ sáng ngày mốt sẽ có một cuộc giao dịch ở sườn núi công viên Cổ Sơn khu đông nam, hàng hóa là năm tấn thuốc nổ mini.”

Người đàn ông ở đầu dây bên kia cười khẽ.

“Đây là thật sao Điền Yên tiểu thư, cô có chắc chắn bản thân nghe rõ không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận