Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Trăn kinh hãi thở hổn hển ra tiếng, nhưng chỉ một giây sau, tiếng rêи ɾỉ ngọt ngào đã thay thế cho kinh hãi.
Khoang miệng ấm áp bọc lấy nhũ thịt vừa mυ”ŧ liếʍ vừa cắn, khơi dậy một trận ngứa ngáy tê dại.
Anh cắn cắn một bên, tay kia rảnh rỗi nắm lấy bên còn lại, không chút khách khí xoa nắn mạnh bạo, thỉnh thoảng vỗ nhẹ hai cái. Ngực non căng tròn bị lòng bàn tay đè ép tới biến dạng, da thịt trơn nhẵn lắc lư ra sóng sữa mê người, cũng khiến cho thanh âm trong miệng cô càng thêm ngọt ngào.
” Đừng…… không được cắn! ” Ngôn Trăn thậm chí không dám cúi đầu nhìn động tác của anh, chỉ nghe thanh âm cũng đủ để cho lỗ tai cô đỏ lên, thở hổn hển mắng anh, ” Biếи ŧɦái… Lưu manh… ”
Đầu lưỡi Trần Hoài Tự ngậm đầṳ ѵú mυ”ŧ mạnh, giống như thật sự muốn từ bên trong hút ra chút gì đó, eo Ngôn Trăn tê dại, oa oa nuốt xuống hừ: ” Đừng hút nữa… ”
Anh liếʍ mυ”ŧ đủ rồi, mới buông đôi tay giam cầm cô ra, cúi người đè lên cô, ngón tay sờ bên trong chân cô, đầu ngón tay chạm đến một mảnh ướŧ áŧ.
Ngôn Trăn còn chưa bình phục từ trong kɧoáı ©ảʍ, đã bị bóp một điểm mẫn cảm khác, nhịn không được rêи ɾỉ ra tiếng, hai chân kẹp lấy tay anh không ngừng đạp loạn: ” Ưʍ.. ”
Tiếng thở dốc kèm theo tiếng hừ nhẹ, hiển nhiên là được xoa rất thoải mái.
Nhưng khi cô sắp lêи đỉиɦ sóng tìиɧ ɖu͙©, bàn tay kia đột nhiên dừng lại, cô khó hiểu mở mắt ra, liền thấy đôi mắt đen của Trần Hoài Tự nặng nề nhìn cô:
” Có muốn hay không? Nói cho anh nghe. ”
” Tôi không…” Cô cắn răng, nhưng vài tiếng thở dốc mơ hồ không kiềm chế được, tiết lộ dao động của cô, “… Ưm a… Anh đừng nghĩ……”
Anh thu tay về, nắm côn ŧᏂịŧ, dùng qυყ đầυ đẩy miệng huyệt đang co rút, thử ấn nhẹ vào bên trong một chút. Huyệt thịt nóng ẩm nhợt nhạt ngậm lấy qυყ đầυ, theo bản năng muốn hút vào trong, giờ phút này anh lại lui ra không chút lưu tình, kéo theo một mảng nước đầm đìa, chân anh cũng đều bị cô tưới ướt.
” Bên trong đã ướt thành như vậy, còn đang mạnh miệng. ”
Anh nhét một ngón tay vào tiểu huyệt, nhưng đối với Ngôn Trăn mà nói còn lâu mới đủ. Cảm giác trống rỗng trong nháy mắt đánh úp lại, cô khó nhịn lại cảm giác không cam tâm, nức nở một tiếng, nhấc chân muốn đá anh, anh nắm bắp chân tách ra, tiểu huyệt da^ʍ mỹ ăn ngón tay, bại lộ trong tầm mắt anh càng rõ ràng.
” Có muốn hay không? ” Trần Hoài Tự hiển nhiên có thể nhịn được nhiều hơn cô, lại hỏi lặp lại, tay kia vỗ vào mông mềm mại của cô. ” Nói cho tôi biết nào.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận