Chương 1149

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1149

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Thắng cúi đầu nhìn người phụ nữ trong ngực, một chiếc áo khoác phủ lên trên bả vai cô, cô ở trong ngực anh ta ngủ yên bình lại say sưa.
Một ánh trăng chiếu lên lông mi cô, Liên Thắng vén tóc mái ẩm ướt trên trán cô qua một bên, thiếu nữ bị động tĩnh nhỏ này làm cho tỉnh lại, mơ màng mở mắt ra, ngửa đầu nhìn anh ta.
Ánh mắt anh ta thâm đen lại mềm mại, hoàn toàn phản chiếu gương mặt cô.
Cô khẽ động lập tức phát giác được cự vật của anh ta vẫn còn khảm trong cơ thể cô, hình ảnh điên cuồng vừa rồi lập tức tràn đầy trong não bộ.
Vô số lần sau khi đổi vị trí cô cọ chân lên lưng anh ta, giống như mê muội điên cuồng chủ động, phần xương mu va chạm cùng với tiếng nước đọng tạo thành âm thanh cực kỳ dâm mị, côn thịt dùng lấy độ sâu không thể tưởng tượng được tiến vào trong cơ thể cô, mông cô càng thêm vểnh cao, bàn tay to của Liên Thắng đè chặt bả vai cô hướng về phía anh ta, một tay không ngừng xoa nắn nâng ngực đến bên miệng Liên Thắng.
Da mặt Lâm Chi Nam như bị thiêu đốt.
Cô không chịu được cùng người đối mặt, muốn nói chút gì đó để phá vỡ yên tĩnh.
“Anh không ngủ sao?”
Liên Thắng đột nhiên cúi đầu xuống, anh ta nâng cằm cô lên, mùi thuốc vừa hút cứ thế tiến vào trong miệng cô.
Cô bị sặc, mặt trướng đến đỏ bừng.
“Anh phát điên cái gì?”
Liên Thắng trầm thấp cười một tiếng, hiển nhiên cũng cảm thấy mình là người bệnh thần kinh.
Trán anh ta vẫn tựa vào trán cô, trong lỗ mũi hừ ra tiếng cười vui vẻ tràn đến đáy mắt, thoải mái đến phát sáng lên.
Cô giống như phát tiết đánh anh ta vài cái, Liên Thắng cầm nắm tay cô đặt lên đó một nụ hôn.
“Lâm Chi Nam, đời này anh chưa từng sung sướng như thế.”
Tiểu côn đồ dã tính vô lại trở lại trên người anh ta, Lâm Chi Nam nhìn khóe miệng anh ta nhếch lên ngạo kiều vui sướng, cô cũng không nhịn được mà cong môi.
Liên Thắng đột nhiên hiểu ra.
“Thì ra sướng lên trời là loại cảm giác này.”
Cô bỗng nhiên nghĩ đến vừa rồi mình bị anh ta lật qua lật lại giống như bánh rán vậy.
“Anh còn nói.”
Lâm Chi Nam chán nản, tay giương nanh múa vuốt bóp cổ anh ta.
Liên Thắng cười, khóe mắt cong lên chơi xấu, cô càng bóp anh ta càng cười to, l ng ngực theo đó chấn động.
“Không cho phép nói.”
“Được, không nói.”
Liên Thắng quả nhiên không nhắc đến nữa, hai tay co quắp trên ghế, vẫn cong môi dung túng cho cô bóp cổ mình, chờ đến khi người không còn sức lực nữa, Liên Thắng lại ôm lấy người quấn quýt si mê hôn.
Nụ hôn dần trở nên triền miên, bàn tay anh ta hướng xuống dưới xoa nắn nơi bọn họ kết hợp, trong mũi cô hừ ra tiếng dần trở nên câu người du͙c vọng.
Cô theo động tác trên tay anh ta dần dần trầm mê, trong cơ thể là lửa nóng điên cuồng…

Bình luận (0)

Để lại bình luận