Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cánh môi ấm áp dán lên, Lục Thanh Hoài ngửa đầu hôn cô.
Hắn nhắm hai mắt, dáng vẻ văn nhã ngoan ngoãn, dịu dàng thành kính.
Tống Miên mặc cho hắn hôn. Cô vẫn luôn mở to mắt, nhìn dáng vẻ động tình của Lục Thanh Hoài, trong ánh mắt có phần nghiền ngẫm, lại trông có phần hơi lạnh lẽo bạc tình.
Hắn chậm rãi kéo cánh tay cô, để cô ngồi xuống trên đùi hắn. Cô thuận theo mà tách hai chân ra, ngồi quỳ trên người hắn. “Lạch cạch” một tiếng, dép lê trên chân cô rớt xuống sàn.
Dường như đã bị tiếng động cô gây ra làm bừng tỉnh, cuối cùng Lục Thanh Hoài mới quyến luyến rời khỏi môi cô. Hắn ôm chặt Tống Miên, gác cằm lên bả vai cô, nghiêng đầu, nhẹ nhàng chạm vào da thịt mỏng manh ấm áp ở cổ cô, giọng nói khản đặc dịu dàng, gần như là lẩm bẩm mà gọi một tiếng: “Bé cưng.”
“Hửm?” Tống Miên ôm lấy cổ hắn, ngón tay vuốt ve làn da sau cổ hắn, khẽ đáp lại.
“Không có gì.” Lục Thanh Hoài lại hôn hôn xương quai xanh của cô rồi mới đáp lại bằng giọng khàn khàn: “Chỉ là thích em, rất thích rất thích mà thôi.”
Động tác của Tống Miên dừng lại, không nói thêm nữa.
Lục Thanh Hoài cũng không thèm để ý, chỉ lo hôn xương quai xanh lõm sâu và ngực cô.
Hắn hôn lên từng tấc da thịt cô, ngón tay linh hoạt cởi bỏ hai chiếc cúc ở cổ áo cô. Ngón tay cái của hắn ấn lên xương quai xanh của cô, bốn ngón tay còn lại thì dán lên bả vai mượt mà trắng nõn của cô, còn thuận thế lột sợi dây áo lót mảnh trên vai của cô xuống.
Đôi môi đỏ và phần cổ mảnh dẻ, xương quai xanh tinh xảo xinh đẹp, nơi mềm mại trắng nõn được bao trong lớp áo lót đen, khe rãnh thoáng ẩn thoáng hiện, chiếc áo sơ mi treo lỏng lẻo ở bả vai và những vết đỏ loang lổ để lại sau khi hoan ái trên người cô.
Mỗi một nơi trước mắt đều có thể kích thích và chạm đến dục vọng của Lục Thanh Hoài một cách dễ như trở bàn tay. Cô thật giống như thuốc kích dục, chỉ cần nhìn thấy cô, ngửi được hơi thở của cô, chạm vào cô là sẽ khiến hắn phấn khởi.
Thật sự quá thích cô, Lục Thanh Hoài hôn vai cổ cô, lẳng lặng nghĩ, khuôn mặt tinh xảo đẹp đẽ lộ vẻ dịu dàng và thỏa mãn.
Hắn thật sự khát khao có thể từ trong tới ngoài, đến mỗi một sợi tóc đều muốn mãi mãi dây dưa cùng cô.
Đôi môi ấm áp dán lên ngực cô, nhẹ nhàng mút hôn nơi mềm mại nửa lộ kia. Ngón tay Lục Thanh Hoài sờ từ eo đến sống lưng cô, lại từ xương sống từng tấc từng tấc mà lướt đến chỗ dây áo ngực của cô, giây kế tiếp sau đó khóa dây áo ngực của cô bị cởi bỏ, chiếc áo lót đó thuận thế mà buông lơi xuống treo ở trước ngực, cuối cùng cũng chẳng che được phong cảnh gì cả.
Tống Miên còn chưa kịp xấu hổ hay từ chối thì Lục Thanh Hoài đã cúi đầu cắn lên ngực cô.
“Ưm, anh…” Cả người Tống Miên run lên, đỏ mặt thở dốc một tiếng.
Tay phải quấn băng gạc của hắn đỡ eo cô, băng gạc thô ráp cọ xát da thịt non mịn mềm mại bên hông cô, tay trái lại từ phía dưới nâng bầu ngực nặng trĩu của cô lên đưa hết vào miệng.
Môi lưỡi nóng cháy bao vây lấy, liếm láp đầu vú phần hồng và nhũ thịt của cô, mút cắn ngực cô đến vừa đau vừa ngứa.
Hàm răng sắc bén cắn lên bộ ngực sắp tan chảy, lòng bàn tay ái muội vuốt ve trên đường cong của nơi đó, còn có cả vật cứng cộm dưới mông cô. Tống Miên đứng ngồi không yên, không nhịn được mà cong eo đẩy vai hắn, thấp giọng cầu xin: “Lục Thanh Hoài, đừng, đừng liếm, ngứa quá…”
Lục Thanh Hoài nghe thấy thế thì cười khẽ, cũng không ngừng động tác lại mà càng ác liệt dùng hàm răng gặm cắn đầu vú non mềm của cô, dùng sức mà mút, chỉ trong nháy mắt đã mút sưng nơi đó lên, khiến cho cô sinh ra ảo giác đang bị một đứa trẻ con bú sữa.
“A!” Tống Miên không khống chế được mà khẽ gọi một tiếng, hốc mắt mau chóng đỏ lên. Cô không nhịn được mà đánh Lục Thanh Hoài một chút, vừa uất ức, vừa thẹn thùng và vừa bực bội mà nói: “Đau quá, anh nhẹ một chút đi.”
“Được, anh nhẹ một chút.” Lục Thanh Hoài nhìn đầu vú non mềm đã bị hắn liếm đến ướt đẫm và dính đầy nước bọt, thuận theo mà dịu dàng dỗ dành. Nhưng hắn lại chẳng hề dịu dàng lấy một chút nào, lại cắn lên núm vú bên phải bị ngó lơ hồi lâu giống như dã thú, hầu dưới trượt lên trượt xuống, cắn nuốt nhũ thịt của cô, động tác hung mãnh giống như muốn nuốt trọng hết toàn bộ ngực cô vào bụng.
Đồng thời, ngón tay của hắn cũng luồn vào ống quần đùi của cô, chui vào bên trong, men theo đùi cô sờ đến quần lót đã thấm ướt của cô, ngả ngớn đẩy mép quần lót của cô ra, ái muội xoa nắn hai cái ở nơi giữa hai chân cô. Một đợt thủy dịch trong suốt liền trào ra, hoàn toàn làm ướt quần lót và ngón tay của hắn.
Lục Thanh Hoài cong môi cười nhạt, cắn vành tai cô, thấp giọng nói giống như mê hoặc: “Bé cưng, em ướt nhanh thật đấy, nước cũng nhiều quá, quần lót đã ướt đẫm cả rồi này.”
“Anh không được phép nói thế!” Khuôn mặt của Tống Miên đã sớm đỏ bừng. Cố chống vai Lục Thanh Hoài, vừa thấy thẹn vừa tủi thân, mạnh mẽ nói.
Lục Thanh Hoài buồn cười, hôn hôn khóe môi cô, thuận theo đáp: “Được, bé cưng, anh không nói, vậy em ngoan một chút, móc nó ra giúp anh được không?”
“Em không muốn!” Tống Miên mở to hai mắt, lắc đầu từ chối, hơn nữa còn theo bản năng muốn trốn xuống khỏi người hắn.
Ánh mắt Lục Thanh Hoài tối sầm lại, trực tiếp nắm chặt cổ tay cô, mạnh mẽ lôi cô đến bên giường, xoay người đè lên người cô.
Hắn khá nhanh nhẹn, trực tiếp cởi bỏ quần áo trên người cô, lột sạch cô, sau đó mới bắt lấy tay cô, nửa cường cương quyết nửa dịu dàng, cách quần ngủ xoa nhẹ dương vật cương cứng của chính mình một chút. Hắn rũ mắt, khóe miệng dịu dàng mang theo ý cười mà dỗ dành: “Bé cưng, em ngoan chút nào, giúp anh đi, giúp anh đi có được không?”
Mới đến đó thôi mà Tống Miên cũng đã cảm thấy thẹn đến muốn khóc. Hắn cứ luôn thích đùa bỡn cô, ép buộc cô, buộc cô phải làm một vài việc mà cô không muốn làm.
Lục Thanh Hoài nhìn dáng vẻ và biểu cảm lã chã sắp bị bắt nạt đến khóc của cô, bất đắc dĩ cười nhẹ, tiếng cười dịu dàng êm ái.
“Bé cưng, anh sắp cưới em về và gọi em là bà xã rồi, sao em vẫn còn dễ xấu hổ thế?” Hắn cúi người xuống cọ cọ chóp mũi cô, có phần bất đắc dĩ và cưng chiều nói.
Tống Miên nghe thấy thế thì trước hết là ngẩn người ra, rồi sau đó không biết đã hồi tưởng đến từ ngữ nào mà đỏ từ mặt đến tận cổ, cả người ửng hồng, cơ thể cũng co rúm lại dưới thân hắn. Cô cắn môi, ánh mắt trốn tránh, không nhìn hắn nữa.
Lục Thanh Hoài không nhịn được mà bật cười. Cô ngoan ngoãn và mềm mại như thế, thật sự quá đáng yêu, đáng yêu tựa như một chú mèo con vậy.
Hắn hôn sườn mặt non mềm của cô, vừa kéo tay cô luồn vào quần ngủ nắm lấy dương vật cương cứng đến phát đau của mình, chậm rãi tuốt xóc, vừa trêu đùa cô:
“Bé cưng, mặt em đỏ thế, là xấu hổ đó sao? Nhưng sao phải xấu hổ chứ? Là vì bị anh gọi là bà xã à?”
Hắn hôn hôn lỗ tai đỏ bừng của cô, dịu dàng mê hoặc cô: “Bé cưng lần đầu nghe anh gọi như thế, không quen đúng không?”
“Anh đừng có nói nữa.” Lục Thanh Hoài quả nhiên quá ác liệt, cứ thích trêu cợt cô.
Tống Miên tức giận, muốn giãy giụa giải phóng chính mình khỏi bàn tay hắn, nhưng hắn lại càng dùng sức hơn nữa mà túm lấy cô, hơn nữa còn gia tăng tốc độ. Tống Miên dứt khoát dùng một bàn tay khác đi che miệng hắn.
“Được, anh nghe lời bà xã.” Lục Thanh Hoài cười khẽ, há miệng nhẹ nhàng cắn cắn đầu ngón tay cô, cảm giác tê tê dại dại truyền đến, Tống Miên mở to hai mắt, chợt rút tay về.
Lục Thanh Hoài cũng không thèm để ý. Hắn tách hai chân cô ra, nắm lấy phần gốc đùi trắng nõn của cô, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cánh hoa nhỏ bé ướt át của cô, thật giống như hoa hồng đọng sương sớm.
Quá đẹp, thật muốn liếm huyệt cô, muốn liếm cô đến phun nước, muốn uống nước của cô.
Tống Miên nhận ra được thời gian hắn ngơ ngác hơi dài, ngoài ra, hơi thở của hắn cũng thô nặng thêm và có phần đè nén không bình thường, cô thử gọi hắn một tiếng: “A Nghiên?”
“Thôi vậy.” Không thì cô lại khóc mất.
Lục Thanh Hoài ngước mắt nhìn cô, lãnh đạm mở miệng, ánh mắt đen tối, có chút lạnh nhạt và xâm lược khi bễ nghễ từ trên cao.
Chờ kết hôn rồi nói sau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận