Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Suýt nữa là cô nương câm đã cầu xin hắn dẫn nàng đi thăm cha chồng, nhưng Kế Oanh Nhi đã kịp nuốt lời cầu xin đó xuống tận đáy tim.
Vì nàng biết Diệp Phỉ thí¢h mình nên không muốn nhận ân tình của hắn.
Nàng biết thừa mình trả ân tình không được, nên không muốn lợi dụng͟͟ chữ “thí¢h” của Diệp Phỉ giúp bản thân đạt được điều gì. Kế Oanh Nhi chỉ có thể cắn răng nhìn Diệp Phỉ xoay người rời đi.
Diệp Phỉ nhìn xung quanh một phen, thấy nhà Oanh Nhi tuy đơn sơ nhưng cũng sach sẽ thoải mái, có đầy đủ bàn ghế và gia dụng͟͟ cần thiết cho một người sống tạm thì hắn mới yên lòng rời đi.
Đến cửa viện, hắn ta dừng bước quay đầu lại nói với nàng
“Nếu có ngày ngươi nghĩ thông suốt, muốn tìm bến đỗ mới thì cứ nói với ta, đừng thẹn thùng nhé.”
Hắn ta vừa dứt lời thì cục gạch dùng để chèn dưa muối từ tay Kế Oanh Nhi bay tới. Diệp Phỉ lập tức xoay người, mở cửa bỏ chạy, trước khi đi khuất còn lải nhải “Đúng là đồ cọp cái mà Khi khác ta lại đến thăm ngươi.”
Hắn ta cố ý lớn tiếng để những nhà bên cạnh đều nghe thấy, thu hút bọn họ chú ý tới một vị công tử ăn vận sang trọng đi ra từ sân nhà của cô nương đơn thân nọ.
Dù sẽ không tránh khỏi việc bị suy đoán lung tung, nhưng nhờ vậy mà mọi người, nhất là những kẻ bất hảo gần đây sẽ kiêng kị khi biết cô nương đơn độc này có chỗ dựa phía saụ
Diệp công tử vẫn chưa hết hi vọng.
Ôn Trạm chưa rõ sống chết tiên đồ thế nào, thì chỉ cần hắn không ở đây, thời gian dần trôi Kế Oanh Nhi sẽ buông bỏ quá khứ và nảy sinh tình ý với mình thôi. Cái này gọi là gần quan được ban lộc.
Ha ha, đường đường là công tử thế gia mà phải ganh đua với một tên ngồi xổm tɾong nhà tù sao?
Đến thăm nhà Kế Oanh Nhi liên tục không chỉ có Diệp Phỉ mà còn có cả Lam Hạc với dáng vẻ nữ phẫn nam trang.
Vì Kế Oanh Nhi mong ngóng tin tức của cha chồng nên đã mất ăn mất ngủ nhiều ngày để đợi Cung phu nhân.
Cuối cùng cũng đợi được, Oanh Nhi không nói hai lời lập tức lên xe ngựa của Lam Hạc.
“Ngươi mau thay quần áo để giả làm thị nữ đi cùng ta, nhớ là có thấy gì cũng đừng hoảng.”
Oanh Nhi gật đầu kiên định, lập tức thay đổi váy áo, the0 Lam Hạc – người nắm lệnh bài tɾong tay và hiểu rõ mấu chốt vấn đề vào ngục.
Lòng Oanh Nhi ngập tràn chờ mong gặp lại cha chồng nên không hề để ý rằng chốn ngục tù âm u lạnh lẽo đến mức nào.
Ngục tốt dẫn đường cho các nàng, đi đông rồi rẽ tây, sau khi lướt qua một loạt phòng giam nồng nặc mùi hôi thối chết chóc thì cả bọn mới đến được phòng giam của Ôn Trạm.
Đó là nơi bốn phía không một bóng người, Ôn Trạm đang vươn vai nằm dài, giả ngơ trên giường gỗ.
“Ôn lớn nhân, có người đến thăm.” Ngục tốt gọi Ôn Trạm, hắn ta tươi cười nịnh nọt khi nhận từ tay Lam Hạc mấy đồng “tiền hối lộ”, sau đó ngục tốt lui xuống.
Ôn Trạm nhanh chóng xoay người ngồi dậy, khi hắn nhìn thấy con dâu và Lam Hạc đứng bên kia phòng giam thì lập tức hiểu rõ mọi chuyện.
Không nói hai lời mà hành lớn lễ với Lam Hạc.
“Đại ân lớn đức của Công chúa đïện hạ, dù Ôn mỗ đầu rơi máu chảy cũng nguyện đáp đền.”
“Không tới mức như thế đâu, mời Ôn lớn nhân đứng lên.”
Đã đến nhà giam rồi thì Lam Hạc chú ý một chút, thấy trên người Ôn Trạm không có vết thươռg gì, chỉ có đầu bù tóc rối và râu ria xồm xoàm mới khiến hắn trông nghèo túng tiều tuỵ mà thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận