Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thấy Tô Duyệt kinh ngạc nhìn về phía mình.
Vương Ngọc nhanh chóng nói tiếp: “A, biệt thự là đứng tên của em. Mặt khác, chuyện trong nhà, cũng không cần em lo lắng. Anh sẽ mời bảo mẫu tới chăm sóc mọi người.”
Lúc này Tô Duyệt cảm thấy đầu hơi choáng váng.
Tài phú từ trên trời rơi xuống, hình như là rơi xuống có chút nhiều a.
“Thôi…… Vẫn là thôi đi. Mua biệt thự không có lời, tôi……. Chúng tôi có lẽ sẽ không ở bên này lâu đâu.”
So với Thành phố F, cô càng thích Thành phố A hơn, dù sao Thành phố A cũng được xem như là quê hương thứ hai của cô.
Ở bên kia sống nhiều năm như vậy, cô đã quen với khí hậu cùng cuộc sống bên kia.
Đến Thành phố F, chủ yếu vẫn là vì trốn tránh bọn họ.
Nhưng bây giờ………
Được rồi, nghe Vương Ngọc nói những lời này, cô đã động tâm.
Đồng thời, còn muốn tiết kiệm tiền cho Vương Ngọc.
Nghĩ tới đây, Tô Duyệt có chút khinh bỉ chính mình. Cảm thấy chính mình đồng ý thỏa hiệp quá nhanh.
“Thật sao?! Vậy khi nào em trở về Thành phố A! Ở Thành phố A anh có ba căn biệt thự, chỗ lớn nhất là ở khu Bắc, anh sắp xếp sang tên cho em!” Vương Ngọc lập tức nói.
Nghe anh nói như thế, sự khó chịu trong lòng Tô Duyệt trong nháy mắt liền biến mất.
Nhìn xem, Vương Ngọc đều đối xử tốt với cô như vậy, cô còn già mồm cái gì?
“Mấy tháng nữa đi. Cửa hàng hợp tác với Tiểu Nghệ cần xử lý. Mặt khác, tôi cũng muốn chờ Tiểu Nhạc cùng Tiểu Hoàn lại lớn hơn một chút rồi mới đi.”
Thuận tiện, lợi dụng mấy tháng này, lại xem xét khảo sát bọn họ.
Thành phố F cách Thành phố A rất xa, lại đến một lần mài dũa sự kiên nhẫn của bọn họ.
“Được! Vậy anh về Thành phố A trước để chuẩn bị mọi thứ!” Vương Ngọc lập tức nói.
Tô Duyệt nhất thời không biết phải nói cái gì.
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa.
“Chú nhỏ………” Là Lê An.
Thấy Tô Duyệt ngây người trong giây lát, Vương Ngọc quay đầu nhìn về phía cửa.
“Vào đi.” Anh nói.
Cửa bị đẩy ra, quả nhiên là Lê An.
Trong tay Lê An còn ôm một đứa bé, đúng là phiên bản thu nhỏ của Lê An, Tô Tiểu Hoàn con gái của Tô Duyệt.
“Chị Duyệt……..” Lê An mới vừa vào cửa, ánh mắt liền dính lên người Tô Duyệt.
Thấy Tô Duyệt vội vàng đứng dậy, anh liền đi tới chỗ cô.
Thân thể cứng đờ, đưa con gái trong ngực cho Tô Duyệt.
“Chị Tiểu Nghệ nói, Tiểu Hoàn có lẽ là đói bụng rồi.” Tiếp theo, lại cứng đờ nói.
Mặc dù trước đó anh liền biết, Tiểu Hoàn là con gái của anh.
Nhưng khi anh nhìn thấy Tiểu Hoàn, vẫn là bị giật mình một cái.
Con gái của anh, thật sự rất giống với anh.
Đặc biệt là mũi và miệng, gần như là bản sao của anh. Hai cái lúm đồng tiền kia, càng là được di truyền từ anh.
Chỉ có lông mày và mắt, được di truyền từ chị Duyệt.
Nghĩ đến Tiểu Hoàn là con của anh cùng chị Duyệt, trái tim anh như tan thành nước.
Tô Duyệt ôm lấy Tiểu Hoàn, liền đi đến ghế sô pha bên cạnh ngồi xuống.
Sau đó chuẩn bị cho em bé bú sữa.
Chợt nhớ tới trong phòng còn có hai người đàn ông, động tác vén áo lên liền dừng lại.
Vương Ngọc cùng Lê An đang nhìn chằm chằm Tô Duyệt, liếc nhìn nhau một cái, mất tự nhiên nhanh chóng nghiêng đầu sang một bên.
Hai má Tô Duyệt đỏ lên, lúc này mới vén áo lên.
Tiểu Hoàn nhanh chóng ngậm lấy một cái núʍ ѵú của Tô Duyệt, tham lam bú sữa.
Vương Ngọc cùng Lê An ban đầu không nghĩ nhiều, nhưng bây giờ biết Tô Duyệt đang cho con bú, tâm tư liền bắt đầu dao động.
Cuối cùng phải cố gắng lắm, mới nhịn xuống không có xoay người đi nhìn.
Một lúc sau, Tiểu Hoàn cuối cùng đã ăn no.
Lúc này Tô Duyệt mới thả áo xuống.
Nhìn thấy hai người đều không có quay đầu lại, trong lòng Tô Duyệt nhẹ nhàng thở ra, đồng thời, lại có chút thất vọng.
Bọn họ không có quay đầu lại nhìn cô, là bởi vì cô sinh em bé, hiện tại không còn lực hấp dẫn nữa sao……
Đè xuống cảm xúc trong lòng, Tô Duyệt nói với mình đừng suy nghĩ nhiều.

Bình luận (0)

Để lại bình luận