Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ngón Tay Ấm
Lâm Dịch Phong (Kiếp 2) mở mắt.
Hắn đang lái xe. Một chiếc Maybach. Nhưng hắn rõ ràng đang ngủ trên giường.
Đây là mơ. Hắn nhận thức rõ.
Hắn nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt bên cạnh. Hắn quay sang. Một cô gái đang nằm mê man ở ghế phụ. Gương mặt cô bị một lớp sương mờ ảo che khuất, hắn không thể nhìn rõ.
Ký ức ùa về. À, trong mơ, hắn đang đưa bạn gái của bạn thân (Vệ Diễn) đi bệnh viện.
Chiếc xe đột ngột xóc nảy. Thân thể mềm mại của cô gái đổ ập vào người hắn, đầu cô ta gối thẳng lên… đùi hắn.
Lâm Dịch Phong cứng người. Cảm giác mềm mại, ấm áp từ mái tóc cô, và hình như là cả má cô, đang áp lên phần đùi non nhạy cảm của hắn.
Hắn là một người đàn ông 28 tuổi bình thường, dù hắn có lạnh lùng đến đâu. Cảm giác này…
Hắn vươn tay, định đẩy cô ra. “Này, tỉnh tỉnh…”
Bàn tay hắn chạm vào má cô, nhưng cô lại hơi ngửa đầu, há miệng… và ngậm lấy ngón tay trỏ của hắn.
Cái miệng nhỏ nóng hổi, ẩm ướt bao bọc lấy ngón tay hắn. Chiếc lưỡi non mềm mại, có lẽ do sốt cao, theo bản năng vươn ra, liếm láp… rồi mút nhẹ.
“Ư…!”
Một dòng điện cực mạnh đánh thẳng từ ngón tay xuống hạ bộ Lâm Dịch Phong. Cả người hắn run lên. Cự vật đang ngủ say dưới lớp quần âu lập tức ngóc đầu dậy.
Cảm giác kích thích mãnh liệt và xa lạ này là gì?
Hắn giật bắn mình, vội vàng rút mạnh tay về. Hắn không dám nhìn cô nữa, gò má nóng bừng, hắn tập trung lái xe.
Đến bệnh viện, hắn phải bế cô vào. Hắn cố gắng không suy nghĩ, nhưng lồng ngực mềm mại của cô cứ thế dán chặt vào ngực hắn, cọ xát theo từng bước chân. Cơ thể hắn lại phản ứng. Chết tiệt! Đây là bạn gái của anh em hắn!
Sau khi bác sĩ chăm sóc cho cô, hắn ngồi ở hành lang. Hắn thấy một phiên bản khác của chính mình (Lâm Dịch Phong Kiếp 1) bước vào phòng bệnh, dịu dàng chọc vào má cô.
Hắn thấy Vệ Diễn đến, ôm cô nựng nịu. Hắn nghe thấy giọng nói của cô, mềm mại, ngọt ngào, như kẹo bông gòn.
Giấc mơ thật kỳ quái.
Đêm đó, trong mơ, hắn lại mơ một giấc mơ khác (mộng trong mộng). Hắn mơ thấy cô gái không rõ mặt đó… mặc áo sơ mi của hắn, trần truồng quyến rũ hắn.
Lâm Dịch Phong (Kiếp 2) bật dậy trên giường của mình.
Đã sáng. Hắn nhìn xuống dưới. Lều trại dựng đứng, ga giường ướt một mảng lớn.
Hắn sững sờ. Hắn đã mộng tinh.
Giấc mơ hoang đường. Hắn lắc đầu, cố vứt bỏ hình ảnh đó. Nhưng cái cảm giác ngón tay bị chiếc lưỡi ướt nóng liếm mút… và lồng ngực mềm mại cọ xát…
Nó chân thật đến đáng sợ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận