Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phân thân được mị thịt non mềm bao bọc xiết chặt đến mức có chút đau. Hiên Viên Dực gầm lớn, cố gắng kìm hãm bản thân không tiếp tục bùng nổ thú tính dồn dập thúc cự vật tàn phá nơi hoa kín thần bí mẩn cảm.
“Hưm… Thuần nhi Ổn rồi, nàng sẽ lập tức quen dần, sau này không đau đớn như vậy nữa ” Hiên Viên Dực yêu thương vòng đôi tay nâng lên bờ vai run rẩy của Diệp Thuần ôm vào l ng ngực, âu yếm ve vuốt gương mặt xinh đẹp vẫn tràn ngập thống khổ khóc siết nức nở, chìm nổi giữa cơn sóng triều kịch liệt.
“Ứ… Ứ… Ứm… Ư ư ư tay chân trong vô vọng.
Hai tay mảnh khảnh xụi lơ, đôi chân thon dài run rẩy bị bức ép banh rộng không cách nào khép lại.
Nơi tư mật giữa hai chân dính nhớp tràn đầy dịch ái hòa lẫn từng tia máu đỏ nhợt nhạt quấn quanh.
Huyệt non lần đầu tiên nếm trải mùi đời cũng đã bị tàn phá vùi dập đến mức biến dạng sưng tấy, bị bức ép mở lớn đón nhận cự căn tà ác cắm thẳng vào nơi sâu nhất.
“Sau này ta sẽ nghe hết theo nàng Chỉ cần đừng rời bỏ ta, nàng muốn gì đều được Thuần nhi, đừng khóc Ta yêu nàng ” Hiên Viên Dực rùng mình, có chút chịu không nổi khoáı cảm tê dại lan tràn khắp toàn thân. Hắn vùi đầu mút hôn lên chiếc cổ trắng mịn màng của nàng.
Eo hông hắn gồng cứng, nhẹ nhàng rụt rụt ra rồi lại đẩy đẩy vào. Đong đưa ôn nhu cọ mài dục căn thô nóng bên trong cung cấm non nớt.
“Á……. Ahuhu… Á….. Aaaaaaaaaaa….. Ứ ứ ứ ứ….” Cao trào phía trước còn chưa thể nào thoát ra, lại bị từng cơn sóng triều mang theo đau đớn lẫn cực khoái đổ xô tràn đến. Diệp Thuần oằn oại khóc nghẹn, thân thể bé nhỏ kịch liệt co giật run rẩy.
“Thuần nhi, đừng sợ Ta sẽ nhẹ nhàng, sẽ thật ôn nhu Phóng thích lần này nữa thì ta liền lui ra ngoài cùng nàng ân ái Không cung giao nữa Nàng cố gắng thêm chút nữa Hực… Hực…” Hắn cũng không muốn tiểu nương tử vừa rước về liền bị hắn thọc chết luôn trên giường đâu.
Hiên Viên Dực rướn người, chôn sâu cự căn đội cao đáy huyệt non nớt, nơi kết hợp dán sát tận gốc rễ, cự căn nhấp nhấp nhồi nhồi biên độ chậm rãi nhịp nhàng.
“Á….. Ứ…. Ứ…. Á……… Aaaaa……..” Diệp Thuần vẫn là chịu không nổi thống khổ ngửa đầu khóc thét, hai đùi non càng thêm run rẩy dữ dội, tự giác banh rộng để giảm bớt cơn đau nơi tư mật.
Phụt phụt phụt… Mật dịch nóng ấm phun bắn xối xả từ hoa tâm, nhằm xoa dịu cơn đau nơi huyệt động non nớt đang bị dị vật hung hăng tàn phá.
“Hừm… Gruuuuu…. Hực hực hực….” Hiên Viên Dực càng nhấp mông lại càng chìm sâu vào giữa biển du͙c vọng, hai mắt đỏ đậm hung bạo.
Phọt phọt phọt phọt… Âm thanh cự căn được mật dịch bôi trơn ra ra vào vào vô cùng thư thái, tuy rằng nộn huyệt vẫn rất chật chội trúc trắc, nhưng cũng không vì vậy mà kìm hãm được sự xâm nhập cường thế của dục căn.
“Thuần nhi Cung giao một lần thôi Hôm nay một lần thôi Hực hực hực…. Gruuuuu….” Hai mắt Hiên Viên Dực dần dần bị du͙c vọng bao trùm, rùng mình kịch liệt, cơ bắp toàn thân xăn lên cuồn cuộn.
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…
“Á……… Aaaaaaaaaaa…… Á…….. Á…….. Á……… Aaaaaaaaaaa……… Ahuhu….” Diệp Thuần giật nẩy toàn thân, gào khóc vô cùng thảm thiết.
Nộn huyệt bị nóng thiết mạnh mẽ thọc xuyên, nơi cấm cung yếu ớt nhất cũng bị hung khí xâm chiếm lộng phá. Nàng đau đớn đến chết đi sống lại, huyệt động như bị thanh kiếm thô dài chém ra làm hai nửa, cọ qua mài lại tra tấn lăng trì không ngừng nghỉ.
“Hưm… Sảng…. Nàng nuốt chửng dục căn của ta rồi này Thuần nhi Non mềm ướt át Hư… Sảng chết ta Gru….. ”
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…
“Ứ ứ… Dực Dực Tha thiếp Xin chàng Dực Hức hức …. Ahuhu…” Diệp Thuần hoảng loạn khóc nghẹn, đôi bàn tay mảnh mai quơ quào ôm chặt vào vai lưng Hiên Viên Dực.
Đôi chân quẫy đạp lung tung, cuống quít nhếch cao mông nhỏ truy đuổi theo sát cự căn, nàng muốn khóa chặt thứ hung khí đáng sợ không cho nó tiếp tục lộng phá lỗ nhỏ non nớt.
“Hư… Thuần nhi Nàng xem lỗ nhỏ đói khát của nàng không muốn rời xa ta này Mút cắn muốn khóa giữ lấy dục căn của ta kia mà Hừm… Hộc hộc hộc…” Hiên Viên Dực thở dồn dập, tà ác nện mạnh mông dập mạnh xuống, lần nữa thọc sâu xỏ xuyên vào tận đáy huyệt.
PHẬP PHẬP PHẬP…
“Á………. Aaaaaaaa…… Ô ô ô ô….” Diệp Thuần đau buốt khóc nấc, chịu không nổi thét gào thống khổ.
“Hực hực hực… Sảng chết ta Sảng chết ta rồi Thuần nhi Ta yêu nàng Yêu nàng ” Hiên Viên Dực ôm siết thân thể nhỏ nhắn đang quằn quại kêu khóc vào lòng, ra sức vuốt ve, ra sức nhấp mông thọc lộng quấy phá huyệt động non mềm ướt đẫm mật ngọt.
PHẬP PHẬP PHẬP… Phùn phụt phùn phụt…
Âm thanh dục căn thô dài ma sát thọc lộng ra ra vào vào dũng đạo chật hẹp trúc trắc vang lên liên hồi, mật dịch tuôn ra tràn lan khắp xung quanh nơi kết hợp.
“Cứu mạng Ô ô ô ô… Á……. Aaaaaaa….. Đau…. Đau quá Ô ô ô ô…”
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…..
Nhóp nhép lọc tọc… Nhóp nhép lọc tọc… Mật huyệt đẫm nước bị quấy phá hung hãn, bọt nước văng tung tóe, hoa tâm run rẩy phụt phụt phụt phun trào mật dịch xoa dịu đi cơn nóng cháy nơi lối mòn hoa kín bị ma sát giày vò thời gian dài.
“Hực hực… Nàng sẽ thoải mái ngay thôi Thuần nhi Thả lỏng đón nhận ta Hư… Gruuuuu….. ” Hiên Viên Dực gồng cứng thân thể cao lớn ngày càng đỏ rực màu dục hỏa, liên tục rùng mình thọc sâu dục căn vào khám phá khắp huyệt động non nớt của nàng.
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập….
“Á……..Ahuhu…..Ahuhu…. Phu quân Dực Thiếp chịu không nổi Đau quá Ô ô ô ô…”
PHẬP PHẬP PHẬP….
“Nát rồi Hỏng lỗ nhỏ của thiếp rồi Ô ô ô… Cứu mạng ”
Mỗi lần dục căn thô lớn khủng bố của hắn rút ra đều dùng đầu nấm cong cong hình móc câu kéo theo tầng tầng thịt non của nàng ra ngoài, đau đớn thống khổ không cách nào tả xiết.
Tay chân cùng thân thể nhỏ nhắn của nàng ôm ghì lấy cơ thể hắn, dán sát kết hợp không chút kẽ hở.
Hoảng loạn kêu khóc thất thanh, cầu xin hắn buông tha cho huyệt mềm lần đầu tiên thừa hoan của nàng.
P/s Tác Giả đã Dừng Đăng tại Website này

Bình luận (0)

Để lại bình luận