Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cảm giác đau thương và sợ hãi bỗng chốc trở thành thành sự căm hận đối với Nghiêm Kỷ, Mộc Trạch Tê oán giận lấy điện thoại ra ấn số gọi cho Nghiêm Kỷ.
Chờ đến khi kết nối, Mộc Trạch Tê hét lên: “Tại sao cậu lại thừa nhận?”
Quan hệ của hai người vốn giống như một cây đao, lơ lửng trên cổ La Nam Nam. Bây giờ bị đâm thủng, cây đao kia lập tức rơi xuống.
Nghiêm Kỷ nghe xong, không để ý ánh mắt của ông nội, áy náy rút khỏi cuộc họp, đi ra bên ngoài phòng họp.
Anh nhẹ nhàng hỏi Mộc Trạch Tê: “Vậy tôi phải làm sao? Mộc Trạch Tê? Tôi nên để mặc một cô gái như cậu bị nói xấu, bị chửi rủa, mà tôi thì co đầu rụt cổ trốn đằng sau à?”
Nghiêm Kỷ còn chưa biết chuyện của La Nam Nam, cho rằng Mộc Trạch Tê bởi vì tin tức anh thừa nhận quan hệ hai người mà nổi giận.
“Đó vốn là sự thật, tôi sẽ không dễ dàng tha thứ cho những kẻ nói xấu cậu, đây là chuyện của chúng ta, vì sao cậu phải chịu đựng những lời nói xấu đó?”
Mộc Trạch Tê lấy lại tinh thần, đúng… Nghiêm Kỷ không hề làm gì sai, anh chỉ thừa nhận sự thật mà thôi! Bản thân cô đang đổ mọi tội lỗi cho Nghiêm Kỷ sao?
Mộc Trạch Tê không còn mạnh miệng nữa, cũng không tức giận nữa, bị đối phương tạt cho một gáo nước lạnh, lạnh lẽo thấu xương, chật vật từ đầu đến đuôi.
Là lỗi của cô, cô không nên ở bên Nghiêm Kỷ, lỗi của cô chính là mình cứ luôn ôm tâm lý may mắn, cứ dây dưa không rõ, chia tay rồi hòa hợp với anh.
Thứ không thuộc về mình thì tại sao cứ nắm chặt? Không thuộc về mình tại sao phải cứ tham lam lưu luyến?
Mọi thứ đều là lỗi của mình, bản thân có lỗi với sự che chở và giúp đỡ của La Nam Nam, có lỗi với tình nghĩa của cô ấy đối với mình.
“Xin lỗi…” Nước mắt Mộc Trạch Tê rơi như mua, cổ họng nuốt xuống mấy lần mới khô khóc xin lỗi Nghiêm Kỷ. Sau đó cúp điện thoại.
Lúc này Nghiêm Kỷ mới phát hiện cảm xúc của Mộc Trạch Tê khác thường, vội gọi lại, nhưng điện thoại lại báo bận.
Nghiêm Kỷ nhức đầu xoa ấn đường. Gần đây xảy ra thật nhiều chuyện, Nghiêm Kỷ thấy vô cùng mệt mỏi. Anh nên trở về nước một chuyến.
Mộc Trạch Tê co quắp ngồi dưới đất, đau thương đến mức không còn khóc được nữa, co rút người lại, thở dồn dập. Một loại đau lòng lan tràn từ trong trái tim Mộc Trạch Tê đến tận sóng lưng, cả người đều đau đớn, giống như một giây sau sẽ ngất đi.
Cô mất đi La Nam Nam, cũng mất đi Nghiêm Kỷ, dường như thoáng chốc mất đi cả thế giới.
Bây giờ Mộc Trạch Tê vô cùng hận bản thân mình, hận đến mức ước gì có thể lập tức nhảy từ trên lầu xuống bồi thường mạng sống cho La Nam Nam, để xin lỗi vì sự ngu xuẩn và ích kỷ của mình.
Dĩ nhiên Trần Triết nhận thấy cảm xúc của Mộc Trạch Tê không đúng, cậu vỗ đầu mình hối hận vì đã phạm sai lầm khi để cho cô nhìn thấy tin của Nghiêm Kỷ.
Mối quan hệ của họ rất phức tạp, như vậy không phải là đổ thêm dầu vào lửa sao?
Trần Triết không thể đánh cô cũng không thể rung lắc cô nên vội vàng quay lại, cứng nhắc quạt cho Mộc Trạch Tê và cho cô thở oxy.
Cậu ta vội vàng kêu to: “Mộc Trạch Tê! Cậu đừng vội cũng đừng kích động! Mọi chuyện còn chưa rõ ràng nên cậu không thể làm loạn khiến cho La Nam Nam lo lắng!”
Mộc Trạch Tê mặt đầy nước mắt quay đầu nhìn Trần Triết: “Trần Triết cậu nói xem La Nam Nam đã quay trở về hay là linh hồn tiêu tan rồi?”
Lần này Trần Triết cũng nghẹn ngào, không hiểu sao cậu lại hiểu được những lời mà Mộc Trạch Tê nói.
Nếu như La Nam Nam biến mất thì chắc hẳn Trần Triết cũng điên mất, nhưng Trần Triết mơ hồ cảm thấy có gì đó không bình thường nhưng mà cậu lại không thể tìm ra một lời giải thích hợp lý, vì vậy cũng suy sụp đến mức rũ đầu xuống.
Hiện tại cảm xúc của Mộc Trạch Tê đã mất kiểm soát nên không thể suy nghĩ, Trần Triết nói với giọng điệu trầm thấp và vô cùng nghiêm túc: “Mộc Trạch Tê cậu khoan hãy vội vàng kết luận cũng đừng làm điều gì ngu ngốc vì cảm giác tội lỗi, hoặc đưa ra quyết định một cách bốc đồng. La Nam Nam luôn xem cậu là bạn thân và luôn nhớ cậu. Cậu ấy cũng không phải là loại người đầu óc không rõ ràng, vì vậy đừng trách bản thân khi La Nam Nam xảy ra chuyện. Cậu cũng đừng không biết coi trọng mà lãng phí tấm lòng của cô ấy. Chúng ta phải tìm cách giải quyết chuyện này!”
Mộc Trạch Tê nghe thấy giọng điệu quen thuộc giống như La Nam Nam thì rơi nước mắt, cô vừa khóc vừa cười sau đó lau nước mắt rồi gật đầu.
Mộc Trạch Tê xem như một lần nữa được trải nghiệm chuyện không thể đảo ngược kết thúc cuối cùng của nội dung vở kịch. Cô cũng hiểu rõ mình bị hãm hại.
Người này không phải là ai khác chỉ có thể là Hoàng Tài, hơn nữa còn có ý đồ nham hiểm, cho dù là kích động chiến tranh giữa Lâm Thi Vũ và mình hay là kéo hai người xuống nước thì cậu ta đều được lợi.
Mộc Trạch Tê đang suy nghĩ thì điện thoại di động nhận được một tin nhắn nặc danh.
【 Đồ dâm đãng đê tiện**** Cậu cũng đừng giả bộ làm một cô gái cương trực giữ trinh tiết gì đó, cậu ngủ cùng tớ một đêm thì tớ có thể suy nghĩ về việc giúp cậu rửa sạch nỗi oan ức này. Đừng tưởng rằng Nghiêm Kỷ bỗng nhiên giúp đỡ cậu thì cậu có thể đắc ý, tớ còn có thể khuấy động dư luận đấy!】
Lời nói đầy vẻ khinh thường và sỉ nhục còn có vẻ cười trên nỗi đau của người khác, hơn nữa còn trở nên chó cùng rứt giậu đến khiêu khích vì Nghiêm Kỷ bỗng nhiên thừa nhận.
Không phải cậu ta là người gây ra tai họa sao? Mộc Trạch Tê thậm chí còn có suy nghĩ đen tối rằng cho dù mình chết cũng tuyệt đối phải kéo cái tên đầu sỏ Hoàng Tài này xuống theo, khiến cậu ta không có cuộc sống tốt đẹp.
Mộc Trạch Tê tạm biệt Trần Triết nhưng Trần Triết rất lo lắng cho cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận