Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàng Kinh Phú cũng không dạy cô lúc này nên nói như thế nào, Điền Yên hoảng hốt nhìn anh. Bàng Kinh Phú dùng ánh mắt tỏ ý uy hiếp cô nói tiếp.

“Thật, đây là thật, tôi sẽ không gạt anh. Anh để tôi nhìn bạn tôi một chút đi, hoặc là để tôi nghe giọng cô ấy một chút.”

“Thật là đứa bé ngoan hữu dụng đáng khen. Nhưng trước khi tôi xác nhận tính chân thật của cuộc giao dịch, tạm thời không thể đồng ý với cô được.”

Chân mày Bàng Kinh Phú nhíu chặt có thể kẹp chết một con ruồi, cố nén tức giận chờ điện thoại cúp máy.

Anh căn dặn Phó Hách Thanh sau lưng: “Buổi tối để người Tứ Phương Trai phòng thủ ở công viên Cổ Sơn, tạo ra một ít động tĩnh.”

“Vâng.”

Điền Yên siết chặt áo sơ mi của anh: “Bàng tiên sinh có thể nhanh chóng cứu bạn của tôi không. Bây giờ chỉ có tôi có thể giúp cô ấy, tôi không thể nhìn cô ấy xảy ra chuyện.”

Bàng Kinh Phú trở tay cầm lấy tay cô, ngón tay cái ấn lên bàn tay cô, mang theo lực đạo vuốt ve.

“Chuyện tôi đồng ý với em thì sẽ làm được, không cần lo lắng.”

“Cảm ơn Bàng tiên sinh.”

Điền Yên cúi người xuống, đầu gần sát ngực anh. Cô bất an co quắp cơ thể, mỗi một động tác đều đang lộ rõ sự yếu ớt của mình.

Bàng Kinh Phú vuốt ve đỉnh đầu cô, động tác chậm rãi nhẹ nhàng. Mái tóc đen nhánh rủ xuống cạnh mặt, che đi khuôn mặt vô cảm, trong trẻo lạnh lùng kiêu căng của cô.

Điền Yên đã bắt chẹt rõ ràng ranh giới cuối cùng của Bàng Kinh Phú với cô là ở đâu. Ít nhất bây giờ cô đang an toàn, hơn nữa anh vẫn còn áy náy với cô.

Dường như là bởi vì chuyện người nằm vùng lẻn vào, Bàng Kinh Phú bận rộn đến bể đầu sứt trán.

Buổi tối ngày thứ hai, anh thẳng đến nửa đêm mới trở về. Điền Yên ở trong phòng ngủ điên cuồng dụi mắt, sau khi nặn ra một giọt nước mắt mới đi ra khỏi phòng.

Anh đang hút thuốc trong phòng khách, thần kinh còn chưa thả lỏng thì đã thấy Điền Yên mặc đồ ngủ của mình. Cổ áo ngủ trượt đến bả vai lộ ra một đoạn xương quai xanh, ống quần kéo lê trên đất có thể lộ ra mấy ngón chân.

Thấy cô chảy nước mắt, trong đầu Bàng Kinh Phú lập tức vang lên hồi chuông báo động. Dây thần kinh căng thẳng trong thời gian dài dường như sắp bị kéo đứt toạc, sắc mặt anh lộ rõ vẻ lo lắng.

“Gặp ác mộng sao? Có phải do tôi trở về làm ồn đến em không?”

Điền Yên đứng tại chỗ lau nước mắt, dùng ống tay áo qua loa lau trên mặt. Thấy cô đang tự tàn phá đôi mắt của mình, Bàng Kinh Phú lập tức đứng dậy đi đến.

“Bàng tiên sinh…. Tôi muốn về nhà.”

Cô khóc thút thít khiến bả vai run rẩy, cố hết sức đè nén tiếng khóc trong cổ họng đến đau rát.

Cô giơ tay lên che mặt, vùi tiếng gào khóc trong cánh tay, âm thanh gần như là hèn mọn cầu xin: “Tôi rất muốn về nhà, Bàng tiên sinh, anh để tôi về nhà đi.”

Bàng Kinh Phú ôm lấy cô, lòng bàn tay rộng lớn không ngừng vuốt ve tấm lưng yếu ớt của cô: “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi.”

Giọng nói khàn khàn đầy khắc chế, thâm trầm lại đứt quãng, giống như sợ ba chữ này không đủ để biểu đạt sự hối hận của anh.

Nếu như không phải vì anh, Điền Yên sẽ không bị bắt cóc, càng sẽ không thấy thẹn vì bạn cô đang bị giày vò.

Là anh kéo cô vào vũng bùn đầy nước bùn bẩn đục này.

“Rất xin lỗi.”

Ngày mai là ngày hành động vây quét Phạm Tự Khanh. Bàng Kinh Phú mới đi ra khỏi Bát Kỳ Môn, anh mệt mỏi dựa vào đầu xe châm thuốc, theo bản năng lấy bật lửa đã không còn dầu.

Anh suy tư một hồi mới để vào túi, lại lấy một hộp diêm ra.

Phó Hách Thanh báo cáo địa điểm mai phục ở gần công viên Cổ Sơn vào ngày mai, nhìn thấy lòng Bàng Kinh Phú có chút không yên.

Bàng Kinh Phú dập tắt que diêm đang cháy, hai ngón tay kẹp lấy điếu thuốc trong miệng, thở ra một làn khói, nói: “Bây giờ Điền Yên đang làm gì?”

Phó Hách Thanh đưa màn hình giám sát cho anh nhìn, trong màn hình là nhà của Điền Yên. Máy theo dõi đặt ở cửa sổ của tòa nhà đối diện nhà cô, camera độ phân giải cao có thể nhìn rõ trong phòng.

“Từ tối qua sau khi trở về, cô ấy vẫn luôn ở trong phòng ngủ, trừ lúc đi vệ sinh ra cũng chỉ rúc ở trên giường.”

Trên chiếc giường đơn dựa vào tường, chăn bông phồng lên, rèm cửa sổ che kín nửa căn phòng. Trong môi trường tối tăm, cô giống như một chú chuột trốn trong nhà kho, ngăn cách với tất cả mọi thứ bên ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận