Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng sợ, không sao cả…”
Hoàng đế cảm thấy thế này vô cùng kích thích, theo mỗi một động tác của hắn thuyền nhỏ sẽ đong đưa theo, thân thuyền lắc lư đẩy Đoan Tĩnh về phía hắn.
Hai luồng lực tác động khiến hắn cắm vào càng sâu, làm tình trên thuyền cũng khiến thân thể Đoan Tĩnh vô cùng mẫn cảm.
Hoàng đế không ngừng đâm chọc, nhiều lần thao sâu vào hoa tâm, chỉ chốc lát sau lát sau hoa huyệt Đoan Tĩnh đã bị đâm đến ướt dầm dề.
Hoàng đế hung hăng đâm mạnh một cái, nước xung quanh thuyền bị khuấy động bắn vào trong thuyền.
“A..” Đoan Tĩnh sợ đến mức vội vàng trốn vào lồng ngực Hoàng đế, nàng dùng tư thế ngồi bên trên ngậm chặt lấy côn thịt Hoàng đế.
Thân thể Đoan Tĩnh cứng còng khiến Hoàng đế sướng đế da đầu tê dại, dưới tác dụng của trọng lực, quy đầu đâm mạnh lên cửa tử cung.
Hoàng đế liếc mắt nhìn thuyền nhỏ chông chênh, bất đắc dĩ giữ lấy mông nhỏ của Đoan Tĩnh dịch vào giữa thuyền, sau đó dùng tư thế Quan Âm ngồi thiền tiếp tục hẩy hông thao cắm.
“Kiểu Nhi, đừng sợ, Hoàng A Mã ở đây, thuyền sẽ không lật.” Hoàng đế vừa thúc hông, vừa vuốt ve sống lưng bóng loáng của Đoan Tĩnh.
Đoan Tĩnh ôm chặt lấy cổ Hoàng đế, không dám buông lỏng một khắc nào, thân thể bị Hoàng đế thao không ngừng xóc nảy, nàng rên rỉ cầu xin, “Huyền Diệp, hu hu… Huyền Diệp, nhanh lên..”
Hoàng đế nghe thấy Đoan Tĩnh gọi tên mình, thần kinh tê dại, ngay sau đó hạ thân trướng to một vòng, hắn dụ dỗ, “Kiểu Nhi, gọi tên ta, gọi Hoàng A Mã là có thể nhanh lên.”
Kể từ khi dây dưa với Hoàng đế, nếu không cần thiết, Đoan Tĩnh sẽ không gọi Hoàng A Mã.
Xưng hô này lúc nào cũng nhắc nhở quan hệ giữa hai người bọn họ, dường như mỗi phút giây đều nhắc nhở Đoan Tĩnh về mối quan hệ không màng luân lý của bọn họ, khiến nàng cảm thấy tội lỗi ngập đầu.
Cho nên Đoan Tĩnh làm bộ như không nghe thấy nửa câu cuối của Hoàng đế, nàng uyển chuyển rên rỉ bên tai hắn, không ngừng gọi tên hắn, “Huyền Diệp, a, lớn quá…”
“Ưm, sâu quá, Huyền Diệp… ưm a, nhẹ chút…”
Hoàng đế bị kích thích đến đỏ bừng hai mắt, hắn bóp chặt eo Đoan Tĩnh không ngừng đâm côn thịt vào tiểu huyệt, hạ thân liên tục đưa đẩy, cuối cùng, hắn đâm sâu một cái, quy đầu xông vào bảo địa khiến người khác điên cuồng kia.
Hoàng đế và Đoan Tĩnh dán cơ thể vào nhau, mồ hôi cả hai chảy đầm đìa.
Nơi riêng tư chảy đầy ái dịch, dính nhớp khó chịu, âm mao thô cứng của Hoàng đế cọ xát lên hoa huyệt trắng nõn của Đoan Tĩnh tạo thành những vệt đỏ ái muội, tiếng “òm ọp òm ọp” vang vọng, tiếng nước đập vào mạn thuyền, tổ hợp âm thanh dâm mỹ nhưng vô cùng hài hòa.
Nếu lúc này người trên bờ có thể nhìn xuyên qua hoa sen, sẽ phát hiện giữa dòng sông mênh mông, một con thuyền nhỏ lắc lư kịch liệt, tạo ra từng cơn sóng, rung lắc chông chênh như giây sau sẽ lật.
Tốc độ của Hoàng đế khiến Đoan Tĩnh hít thở không thông, mỗi một lần cắm vào đề sâu hơn, linh hồn Đoan Tĩnh như sắp bị Hoàng đế đâm bay ra khỏi thân thể, nàng vô lực nằm trong ngực Hoàng đế nức nở rên rỉ, thân thể xoắn chặt lấy vật cực nóng bên trong, thét chói tai bị đưa lên đỉnh.
Hoàng đế không ngừng chọc vào rút ra, hắn gầm lên muốn bắn, nhưng đột nhiên trong đầu hiện ra một vài hình ảnh khiến hắn cố nén suy nghĩ muốn bắn vào trong tử cung của Đoan Tĩnh, mạnh mẽ rút dương vật bắn ra bên ngoài.
Tinh dịch đậm đặc tanh tưởi bắn mạnh lên bụng Đoan Tĩnh, hắn bắn theo từng đợt, ước chừng một lúc sau mới bắn xong.
Tinh dịch Hoàng đế tích góp từ lâu vô cùng sệt, dòng tinh chảy chậm theo bụng nhỏ của Đoan Tĩnh xuống đi vòng qua hoa huyệt.
Hoàng đế vội vàng dùng yếm của Đoan Tĩnh lau đi tinh dịch bắn lên thân thể hai người.
Thân thể nàng mới tốt hơn chút, tuổi nàng còn quá nhỏ, trước khi Lưu Thanh Phương tìm được cách để bọn họ có thể sinh được một hoàng tử khỏe mạnh, hắn sẽ không để nàng mang thai lần nữa.
Đoan Tĩnh mất sức dựa toàn bộ trọng lượng cơ thể vào ngực Hoàng đế thở dốc, cảm xúc thân thể trần trụi tiếp xúc chặt chẽ khiến hạ thân vừa mới phóng thích của Hoàng đế lại có xu thế muốn ngẩng đầu.
Hoàng đế sờ mồ hôi mỏng sau lưng Đoan Tĩnh, nàng đã có dấu hiệu bị lạnh nhẹ. Mặc dù thời tiết tháng chín không quá lạnh, nhưng chung quy cũng không thể ở bên ngoài lâu được.
Hắn chịu đựng dục vọng muốn tiếp tục nhét côn thịt vào cơ thể Đoan Tĩnh, lui loát mặc quần áo cho Đoan Tĩnh đã xụi lơ, việc này hắn đã rèn luyện vô cùng thuần thục, chẳng mấy chốc mà đã mặc xong.
Sau khi sửa sang lại y phục của mình và Đoan Tĩnh, Hoàng đế chèo thuyền quay về.
Chuyến đi ngắm sen này là một trải nghiệm vô cùng tuyệt vời, Hoàng đế cảm thấy rất hài lòng, nhưng lần sau hắn muốn đổi một chiếc thuyền lớn hơn.
Thuyền mới vừa cập bờ, mọi người chờ bên trên thấy Hoàng đế vẻ mặt thỏa mãn ôm Đoan Tĩnh quần áo bất chính đi xuống.
Hiện giờ cung nhân hầu hạ trong Sướng Xuân Viên đều là tâm phúc của Hoàng đế, thấy tình cảnh này thì trong lòng hiểu rõ, bọn họ vội vàng cúi đầu không dám nhìn.
“Hồng Tụ, phái người chuẩn bị nước, trẫm và công chúa muốn tắm gội.”
“Dạ vâng.” Hồng Tụ vội vàng dẫn theo mấy cung nữ rời đi.
“Lục Y, lấy hoa sen trên thuyền xuống, chủ tử của người thích, rửa sạch hoa rồi tìm một cái bình cắm vào đi.” Lục Y nghe thế cũng vội vàng vâng dạ.
Nàng ấy lo lắng thoáng nhìn Đoan Tĩnh đang nằm trong lồng ngực Hoàng đế, thân thể công chúa mới khỏi hơn chút, nhìn dáng vẻ này e là bị lăn lộn không nhẹ.
Ngày mai phải mát xa eo cho công chúa mới được.
Lục Y vừa nghĩ vừa đứng dậy, chạy về phía con thuyền nhặt mấy bông hoa sen lên.
Lục Y là người biết nhiều nhất cũng là người hiểu rõ chuyện của Đoan Tĩnh và Hoàng đế.
Người Đoan Tĩnh tín nhiệm nhất chính là Lục Y, nàng chưa từng giấu giếm Lục Y điều gì.
Hai người giống khuê mật hơn chủ tớ.
Lục Y nhìn thấy Đoan Tĩnh và Hoàng đế từng bước đi đến hiện tại, nàng ấy vừa lo lắng nhưng cũng vừa vui mừng cho nàng.
Lục Y là người ngoài cuộc cũng có thể nhìn ra, Hoàng đế thật lòng sủng ái Đoan Tĩnh.
Kể từ chuyện Vĩnh Hòa cung, Hoàng đế luôn lo lắng, sợ Đoan Tĩnh lại rơi vào nguy hiểm không ai cứu, sắp xếp một đống người trong tối ngoài sáng hầu hạ nàng, kể từ ăn mặc đến đi lại đều được chuẩn bị tỉ mỉ, và dùng những thứ tốt nhất.
Lục Y từng thấy Đoan Tĩnh chịu khổ, nàng ấy là người mong Đoan Tĩnh và Hoàng đế đến được với nhau nhất. Nếu quãng đời còn lại của Đoan Tĩnh được Hoàng đế luôn sủng ái, có lẽ đó sẽ là kết quả tốt nhất.
Lục Y lên thuyền, ngửi mùi hoan ái còn chưa bay mất, cả khuôn mặt bỗng chốc đỏ bừng.
Nàng ấy vội vàng nhặt những bông sen tán loạn trong thuyền, ôm vào ngực rồi đi về phía thư viện Thanh Khê.
……
Thư viện Thanh Khê.
Hoàng đế có một Bạch ngọc trì ở đây, màn sa tung bay, bình phong ngăn cách, bên trong mây mù lượn lờ, tựa như tiên cảnh.
Bên trong bể tắm rộng lớn phủ kín cánh hoa hồng, tản ra mùi thơm quyến rũ, vòi nước hình rồng phun nước xung quanh giúp luân chuyển nước nóng ở nhiệt độ thích hợp vào bể.
Hồng Tụ dẫn theo người chuẩn bị đầy đủ các vật phẩm cần khi tắm, rồi sau đó lẳng lặng lùi ra ngoài, cung kính canh giữ bên ngoài bình phong, chờ chủ tử phân phó.
Khoảng cách này không gần cũng không xa, có thể lờ mờ nhìn thấy động tĩnh trong bồn tắm, nhưng chỉ thấy lấp ló chứ không không quá rõ ràng.
Đoan Tĩnh xấu hổ nên chỉ biết chui đầu vào ngực Hoàng đế, bịt tai trộm chuông không muốn thấy ánh mắt hiểu rõ của cung nhân.
Mãi đến khi Hoàng đế ôm nàng vào bể tắm, bình phong ngăn lại tầm mắt của các cung nhân, nàng mới e thẹn ngẩng đầu lên.
Vừa ngước mắt đã đâm vào tầm mắt trêu chọc của Hoàng đế, “Ta còn định chuẩn bị nhìn xem Kiểu Nhi có thể trốn bao lâu đấy?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận