Chương 1154

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1154

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Chi Nam đứng trong đội ngũ thật dài, lúc quay đầu cùng Liên Thắng nhìn nhau, anh ta khẽ gật đầu vẫy tay với cô, biểu thị ly biệt.
Bóng dáng cao lớn giống như một gốc cây bạch dương mà bọn họ từng thấy trên sa mạc.
Nước mắt dâng lên, trong lòng lại có một chút mong mỏi anh ta bảo cô quay lại, dường như chỉ cần Liên Thắng mở miệng cô sẽ bỏ xuống tất cả quay về bên cạnh anh ta.
Nhưng bóng dáng Liên Thắng ở bên ngoài đường cảnh giới trở nên mơ hồ hơn, bị quang ảnh kéo đến hư vô, anh ta vẫn không nói ra một câu giữ lại.
Lâm Chi Nam không nhìn thấy anh ta, dường như mất nửa hồn phách đi đến chỗ chờ bay.
Cửa lên máy bay là số sáu, đã sớm có một hàng dài chờ, Lâm Chi Nam xếp ở gần cuối, quanh mình tiếng người ầm ĩ, cô lại hoảng hốt nhớ đến đây đã là lần thứ ba Liên Thắng trơ mắt nhìn cô rời đi.
Ở huyện thành nhỏ tính là một lần vĩnh biệt.
Biển người Đế Đô tính là lần hai.
Còn cả hôm nay nữa.
Mắt Lâm Chi Nam chua xót, gần như muốn rơi lệ, ngón tay sờ lên vòng tay, cô đột nhiên sờ lên dấu vết gập ghềnh.
Cô cởi vòng tay xuống nhìn, chỉ thấy phía sau vòng tay khắc mấy chữ L&N.
Lâm Chi Nam đột nhiên tỉnh táo co cẳng chạy về.

Anh ta không xác định.
Vô số bóng dáng mơ hồ lướt qua trước mặt Liên Thắng, anh ta nhìn về phía cô rời đi, ánh mắt tìm kiếm, nhưng sớm đã không nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn ka.
Dường như sống lưng Liên Thắng trong nháy mắt trùng xuống một chút.
Thứ mà anh ta không xác định nhất chính là tâm ý của cô.
Một người truy cầu tự do như cô cỡ nào dễ bị sự vật mới hấp dẫn, không ai hiểu hơn Liên Thắng.
Mà người đàn ông chờ đợi cô ở Đế Đô, hai người, có lẽ là ba người.
Lui tới ở giữa, lớn khái cô sẽ sớm quên người đàn ông tên Liên Thắng này, quên mất không còn một mảnh.
Đại khái anh ta chỉ là một mảnh hồi ức trên đoạn đường quốc lộ 318 của cô.
Nhưng cho dù ngàn vạn không xác định thì những sợ hãi này chỉ có mình anh ta nuốt vào.
Ở chỗ cô anh ta sớm đã mất tôn nghiêm, dù sao không đến mức cầu xin cô.
Hầu kết Liên Thắng lên xuống mấy lần, nhanh chóng thu hồi tầm mắt, giống như ép mình quay về.
Vừa đi ra một đoạn thì cô gọi điện thoại đến.
Cô gọi tên anh ta, âm thanh ngăn cách bởi chạy trong gió.
Liên Thắng giống như biết cô đang làm gì, nhanh chóng chạy về chỗ kiểm tra an ninh.
“Sao lại đột nhiên quay về.”
Cô đứng ở bên ngoài cửa kiểm tra an ninh, hơi thở hỗn loạn, ánh mắt lại sáng rực dõi theo anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận