Chương 1158

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1158

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

1157 Phúc lợi Phiên Ngoại NP 3
Lâm Chi Nam buồn cười nói “Được rồi, em dắt nó ra ngoài đi dạo đây.”
“Nam Nam ”
“Hả?”
Giang Đình “Cuối tuần sau anh về Đế Đô, đến lúc đó anh đến tìm em nhé?”
Những năm nay Lục Nhất Hoài và Ôn Thời Khải đều cùng cô có liên lụy quan hệ thực chất, đi qua quốc lộ 318 một chuyến, Liên Thắng thành người mà cô không cách nào dứt bỏ được.
Chỉ có anh ta còn ở rìa thế giới của cô, anh ta có thể cùng cô nói chuyện công ty và vấn đề tương lai, mượn A Hoài cùng cô dây dưa không dừng, mắt thấy những năm này cô có một chút ỷ lại vào anh ta.
Thế nhưng những thứ này còn chưa đủ, còn thiếu rất nhiều.
Qua mấy giây cô không lên tiếng, Giang Đình nói thêm.
“Cuối tuần sau là sinh nhật anh, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm nhé?”
“Sau đó dẫn con chó chết bầm này ra ngoài, cải thiện bữa ăn cho nó.”
A Hoài hưng phấn sủa hai tiếng.
Ăn đồ hộp Ăn đồ hộp.
Sinh nhật ư…
Lâm Chi Nam không có lý do gì từ chối, cô chà đạp đầu cún.
“Ừ.”
Cúp máy, cô bừng tỉnh, cảm giác chính mình lại vứt lời nói của Lục Nhất Hoài như gió thoảng bên tai.
Anh ta ba lần bốn lượt không cho cô để ý đến Giang Đình, ở trên giường trước mặt lực đạo như sắp làm hỏng mình, Lâm Chi Nam nhanh chóng đồng ý.
Nhưng sau khi xuống giường lại quên, Lâm Chi Nam có chút ngượng ngùng sờ mũi một cái.
Không còn cách nào, Giang Đình luôn có đủ loại cách khiến cô không cách nào từ chối để tìm cô, nam trà xanh quấn người thật đúng là chết người.
Ngoài cửa sổ ánh đèn của thương mại Quốc Tế chiếu sáng căn phòng cô, ánh đèn neon giống như một viền vàng chiếu lên ổ chó của tiểu A Hoài.
Cực kỳ đẹp.
Phan Ly từng cho rằng Lâm Chi Nam sẽ mua biệt thự, nếu không cũng sẽ mua trạch viện trang nhã xa xỉ, nhưng sau cùng cô chỉ mua một căn nhà bình thường.
Mặc dù nằm ở khu vực không tệ, nhưng ở bên cạnh quảng trường ồn ào rõ ràng không đủ thanh tịnh và phồn hoa.
Chỉ là giấc mộng suốt đời của Lâm Chi Nam chính là thế.
Năm nay cô 27 tuổi đến Đế Đô đã sắp được mười năm.
Lúc rời khỏi trấn Ngô Đồng, cô giống như túi nhựa rách nát, khắp nơi tung bay, cô phát điên muốn một chỗ an gia.
Có giường, có phòng sách, có một nơi mà sẽ không bị ai đuổi đi.
Bây giờ vạn sự vạn vật đều viên mãn, cô gặp được tình yêu kiên định, trái tim Lâm Chi Nam đã sớm lắng lại.
Cô vừa lòng thỏa ý xoa đầu A Hoài.
“Đi thôi, dẫn mày đi dạo.”
Đại khái mất một tuần thì nguy cơ của “Kim Hạ” mới được giải trừ, sau khi mở cuộc họp báo thì hướng gió của dân mạng đã đổi chiều, mặc dù vẫn còn có mấy bình luận chửi rủa nhưng phần lớn trước mặt chứng cứ xác thực chỉ là khói đuôi xe, nhanh chóng bị gió thổi tản đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận