Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khương Yển nhìn cánh tay mình bị người ta túm chặt, cũng nhịn không được bắt đầu nóng nảy, quát: “Vợ tôi bị người đánh, tôi còn không trở về xem tình hình ra sao? ”
Dáng vẻ nóng nảy của anh có chút dọa người, khiến cho anh Sài túm lấy cánh tay anh cũng không dám dùng sức kéo người, nhẹ nhàng buông lỏng tay ra, vẻ mặt nhìn anh bước nhanh rời khỏi trạm chuyển phát nhanh một cách mù mịt, quay đầu nghi hoặc nhìn đám người phía sau, hỏi: “Thằng nhóc này kết hôn khi nào? ”
Nhìn một đám người mù mịt giống như anh ta, quay đầu nhìn lại, không còn bóng dáng Khương Yển ở đây nữa, anh ta chỉ có thể thở dài một hơi, đi tới đống hàng, giúp anh đưa một chuyến này.
Lúc anh Sài giúp Khương Yển giao hàng thì anh đã vội vàng chạy về biệt thự nhỏ.
Lúc xông vào trong phòng, Trần Vũ Hàm còn đang giúp Tiểu Đào gói hàng, hai người ngồi trên ghế nhỏ bên kia, còn có chút mù mịt nhìn Khương Yển chạy vào.
“Hôm nay tới đây nhận hàng sớm như vậy?”
Trần Vũ Hàm nói xong, lau bàn tay có chút bẩn thỉu của mình, đứng dậy.
Cô vừa chuẩn bị bước qua đống hàng kia đi về phía Khương Yển, lại nhìn anh nhanh hơn một bước vọt tới, nắm chặt bả vai cô, ở đó vẻ mặt khẩn trương đánh giá cô, hỏi: “Bị thương ở đâu? ”
“Em không bị thương, anh nghe từ đâu, làm sao vậy? Lo lắng như vậy. ”
Trần Vũ Hàm biểu hiện bình tĩnh, Tiểu Đào nhịn không được, cọ một chút từ phía sau đứng dậy, tức giận nói: “Chỗ nào không bị thương, mặt chị Vũ Hàm còn bị sưng lên. ”
“Đừng nói lung tung, chỗ nào sưng.”
Cô liếc mắt nhìn Tiểu Đào một cái, rõ ràng phía trước đã dặn dò bảo cô đừng nhiều lời kể cho Khương Yển, làm cho anh lo lắng, hiện tại quay đầu muốn đem cô bán đi.
Cô theo bản năng sờ lên mặt mình, Khương Yển biết Tiểu Đào nói chắc chắn đều là sự thật.
Trần Vũ Hàm chườm đá được một lúc lâu, hiện tại quả thật đã giảm sưng đi rất nhiều, dấu bàn tay kia cũng biến mất, nhưng nếu cô thật sự không có việc gì, vì sao lại làm ra động tác che mặt.
Sắc mặt Khương Yển trong nháy mắt liền tối sầm, chỉ nhìn chằm chằm Tiểu Đào ra lệnh: “Em nói rõ ràng mọi chuyện với anh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. ”
Lúc này, Trần Vũ Hàm căn bản vô dụng, vẫn là Tiểu Đào tốt hơn nhiều, hỏi cái gì cũng chịu trả lời.
Khương Yển ôm Trần Vũ Hàm ở đó lắng nghe Tiểu Đào kể chuyện xảy ra một cách sinh động, nói đến cuối cùng, khiến chính cô tức giận thiếu chút nữa thở hổn hển, ở bên kia không ngừng vỗ ngực hít thở.
“Được rồi, em cũng đừng nói quá lên nữa, anh đừng nghe Tiểu Đào, thật sự không có việc gì, đúng rồi, em cũng đang có việc muốn nói với anh.”
Trần Vũ Hàm nhìn nắm đấm của anh đã dùng sức siết chặt, phẫn nộ đến hốc mắt đều đỏ lên, vội vàng xoay tay ôm lấy anh, tựa mặt vào ngực anh làm nũng.
Bàn tay mềm mại của cô không ngừng nắm lấy cánh tay cơ bắp cứng ngắc của anh, lại nâng mặt lên, cằm đặt ở ngực anh, giọng nói mềm mại hỏi: “Rốt cuộc anh có muốn nghe em kể chuyện không? Không phải là em quan trọng nhất, em nói bất cứ điều gì anh cũng lắng nghe một cách nghiêm túc hả?”
“A, em sắp chết rồi, không nghĩ tới Chị Vũ Hàm là người như vậy, hai anh chị đi lên phòng trên lầu thể hiện ân ái được không? Đừng kí©ɧ ŧɧí©ɧ cẩu độc thân như em nữa. ”
Tiểu Đào vừa rồi còn tức giận muốn chết, nghe Trần Vũ Hàm nói chuyện với Khương Yển thì giọng điệu mềm mại có thể bóp ra nước, vội vàng run rẩy một lần nữa ngồi trở lại ghế nhỏ tiếp tục gói hàng.
Trần Vũ Hàm lại liếc mắt nhìn cô ấy một cái, mới kéo Khương Yển đi lên phòng lầu, quấn lấy cánh tay anh, giống như muốn đem cả người treo trên người anh.
Cô mang theo anh từng bước từng bước đi lên trên, nhìn sắc mặt anh vẫn còn đen tối, tức giận trong lòng không hề tiêu tán, mới lại ngẩng mặt lên, nhẹ giọng nói: “Em thật sự không có sao, nếu không tin, lát nữa để cho anh kiểm tra một chút được không? Cởi sạch để cho anh nhìn kỹ cả bên trong lẫn bên ngoài. ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận