Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

(*tiểu biệt thắng tân hôn: đêm “gặp gỡ” sau xa cách lâu ngày giữa hai vợ chồng còn hơn cả đêm tân hôn, ý nói hai người đã lâu xa cách nay trở về ấy mà)

Thật ra thì đổi lại tư thế tôi vẫn có thể chấp nhận được, dù sao đổi tư thế mới thì cảm giác cũng mới nha, chỉ cần tư thế đó không quá mức BT(biến thái, không bình thường) là được rồi, nếu không tôi cũng không dám đảm bảo mình sẽ không một cước đá văng anh đi.

Nhận được sự đáp ứng một cách ngượng ngùng của tôi, Hàn Lỗi liền làm một nụ hôn nồng nhiệt, sau đó đem tôi trở mình, để cho tôi nằm lỳ ở trên giường, không, hẳn là quỳ ở trên giường mới đúng.

Á, tư thế này không phải là đẩy xe bò sao?

Còn chưa chờ tôi tinh tế nghiên cứu cái tư thế này, Hàn Lỗi đã dùng vật cứng rắn của mình đặt vào nơi non mềm của tôi, bồi hồi đong đưa nhưng chết sống không chịu đi tới để tôi được thoải mái.

Tôi quỳ ở trên giường, không nhịn được ngẩng đầu lên thống khổ kháng nghị: “Này!”

Lập tức, Hàn Lỗi tà ác thẳng tiến tới, trong nháy mắt lấp đầy cơ thể tôi, khoái cảm mất hồn cứ thế ập tới.

Hàn Lỗi vừa luật động, vừa hôn lên tấm lưng trần của tôi, còn vuốt ve cả nơi đẫy đà bên dưới khiến tôi cảm thấy thoải mái hơn hẳn bình thường, rất mới mẻ, cũng rất dễ nghiện.

Tiếng thỏa mãn rên rỉ từ trong miệng phát ra thành những âm thanh nhỏ, tôi không nhịn được dúi đầu vào bên trong gối, hy vọng có thể để cho tiếng kêu dâm đãng kia tiêu tan ở trong đó, bàn tay nhỏ bé càng dùng sức nắm chặt vỏ gối hơn, mong là có thể khiến nó cùng tôi chia sẻ sự vui thích…

Ngoài cửa sổ là bầu trời bao la tựa hồ đang dần đen lại, đến tột cùng phải yêu yêu cùng đụng chạm bao nhiêu lần, rên rỉ, gầm nhẹ cùng thở dốc bao nhiêu lần thì mới đến tối a?

Mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện ngoài cửa sổ đã là buổi tối, ngay cả bà trăng sáng cũng không biết đi đâu thông đồng lén lút với người nào để bầu trời đen nhánh một mảnh như thế.

Đưa tay mở đèn đầu giường, tôi phát hiện vẫn còn rất sớm, thật sự rất sớm, mới có mười hai rưỡi mà thôi, chả phải rất sớm à?

Tôi quay đầu nhìn Hàn Lỗi đang tưạ đầu vào vai mình ngủ say, vẻ mặt quen thuộc, mùi hương quen thuộc, khóe miệng anh lúc ngủ còn khẽ nhếch lên, thỏa mãn vô cùng.

Anh nhất định là mệt muốn chết rồi, từ nước ngoài bay trở về đã rất mệt, mà trận hoan ái kịch liệt mới vừa rồi khiến tôi xấu hổ càng khiến anh tiêu hao không ít thể lực, bây giờ không mệt mỏi mới là kỳ quặc ấy.

Liếc nhìn khuôn mặt đang ngủ đầy thỏa mãn của anh lần nữa, tôi đưa tay tắt đèn ở đầu giường, chậm rãi tiến vào trong ngực anh, cái đầu nhỏ cọ xát tìm vị trí thoải mái rồi chậm rãi tiến vào mộng đẹp, xem ra người tiêu hao thể lực nhiều phải là tôi mới đúng.

Sáng sớm ngày thứ hai, cảm thấy đói bụng nên tỉnh giấc, tôi đặt Hàn Lỗi đang ngủ say trên vai mình vào chiếc gối đầu, ôm xương sống thắt lưng đau nhức đi vào phòng bếp, tính toán chuẩn bị một bữa sáng thịnh soạn để bổ sung thể lực và năng lượng.

Mặc dù rất muốn làm một bữa sáng thịnh soạn nhưng khi phát hiện trong tủ lạnh chỉ có trứng gà cùng chân giò hun khói, tôi đành nhận mệnh đem trứng tươi cùng chân giò hun khói làm đồ ăn, dù sao cũng có lúc không thể yêu cầu quá cao được.

Đang đập trứng gà ra một cách hoàn mĩ, tôi đột nhiên bị người từ phía sau nhốt lại, cảm giác có hơi thở nóng rực phun trên cổ mình.

Tôi ý tứ ý tứ quẩy người một cái, kháng nghị nói: “Đừng làm rộn, em cần khôi phục thể lực!”

Hàn Lỗi cười khẽ, sau đó ấn nhẹ một cái xuống cổ tôi, biết điều một chút buông tay, chủ động tiêu sái ngồi xuống bàn chờ bữa sáng tình yêu của tôi.

Làm sao anh có thể chắc chắn tôi sẽ chuẩn bị một phần ăn cho mình chứ? Mặc dù đúng là tôi có làm cho anh một phần thật.

Bình luận (0)

Để lại bình luận