Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chị hộ sĩ , bà ngoại em làm sao vậy, vì sao lại không tỉnh a! Chị làm bà ngoại em tỉnh lại được không.”

“NBà ngoại em mới vừa làm xong giải phẫu xong, đừng làm ồn bà ấy, đợi chút nữa liền tỉnh.”

Cô khóc cái không ngừng: “Ô ô, cái gì mà giải phẫu.”

Hộ sĩ cẩn thận quan sát cô vài lần, cười hỏi: “Em chính là cô cháu gái của bà phải không , bà ngoại em rất thường xuyên nhắc đến em với bọn chị, nếu đã tới thì phải ở cạnh bà ấy chăm sóc bà ấy thật tốt, chờ lát nữa tỉnh, nói chuyện với bà ấy nhiều chút.”

“Ô Vâng ! Em hiểu, em sẽ làm mà!”

Cô nghe lời điên cuồng gật đầu, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo trên giường chặt chẽ không rời.

Bạch Dương đi vào phòng bệnh, lão nhân nằm trên giường vẫn lâm vào hôn mê như cũ .

Bệnh lí được viết ở đuôi giường tạm thời bị lấy đi, hiển nhiên là cố ý ở giấu giếm bệnh tình của bà ấy, bên cạnh điều là những dụng cụ thiệt bị trị liệu, nhìn một chút thông số hiện lên đại khái cũng đã biết được kết quả.

Thời điểm Tiêu Trúc Vũ ở mép giường nhìn bà ngọai , vẫn luôn có ý đồ che chở muốn ủ ấm tay bà, ngón tay bà đã buông lỏng giống như không còn xương, chỉ còn trọng lượng nặng trĩu , Tiêu Trúc Vũ lần đầu tiên nhìn thấy bà ngoại suy yếu như vậy .

Ghé vào trên người bà, nhìn những nếp uốn khô khốc trên mặt bà, còn giống như một đứa bé làm nũng mà chọc mặt bà.

“Bà ngoại, tỉnh lại được không, nhìn Tiêu Tiêu một chút, Tiêu Tiêu đã trở lại.”

“Bà ngoại nhanh tỉnh, không cần ngủ, bà ngoại.”

Cô chọc tới chọc đi, còn nhéo lên mặt bà ấy, ngón tay chạm vào mặt nạ dưỡng khí , bên trong hô hấp mỏng manh sương trắng như có như không.

Bạch Dương đứng trước bàn hộ sĩ, tìm kiếm tư liệu căn bệnh của bà ngoại cô, hộ sĩ thực tập bị vẻ mặt nghiêm túc của hắn dọa sợ , tiểu tâm dò hỏi: “Anh rốt cuộc là có quan hệ như thế nào với người bệnh? Bà ấy cố ý dặn dò với chúng tôi, nếu cháu gái tới, không thể đem bệnh tình nói cho cô ấy biết.”

“Tôi sẽ không nói cho em ấy.”

Tất cả tư liệu bệnh tình từ một tháng trước bắt đầu nhập viện đều được đặt trước mặt hắn, đại khái nhìn lướt qua, khép lại hỏi: Bà ấy giải phẫu làm thành công rồi sao?”

Nhìn đến biểu tình của hộ sĩ sẽ biết, chi chi ô ô, do dự không biết nên nói hay không.

“Tôi là người thân thuộc của bà ấy.”

Bị hắn nhìn chằm chằm đến thật sự khó có thể giấu giếm: “Giải phẫu, không phải thực thuận lợi, bà ấy đã đến tuổi này, huống hồ căn bệnh đã nhiều năm như vậy,lúc kiểm tra ra cũng đã đến thời kì cuối.”

Bạch Dương trầm mặc nhìn vào đóng giấy ghi tình hình bệnh tình, lần đầu tiên, có chút không biết làm sao.

Nếu để Tiêu Trúc Vũ biết, không biết cô có thể khóc chết hay không .

Ghé vào mép giường sắp ngủ thiếp đi rồi, chống cằm đầu gục lên gục xuống, mí mắt khép xuống thành một đường thẳng tắp, mơ hồ nhìn thấy mí mắt bà ngoại nhúc nhích .

Cô vội vàng mở mắt ra xác nhận, đong đưa cánh tay bà: “Bà ngoại, bà ngoại! Tiêu Tiêu đến đây, bà nhìn Tiêu Tiêu đi!”

Rốt cuộc nghe được tiếng kêu gọi quen thuộc, mí mắt lão nhân gian nan hướng lên trên mở ra, ánh sáng trong mắt ám trầm, tử khí trầm trầm.

Bà gặp được cháu gái, mặc dù trên mặt cô mang theo khẩu trang, đôi mắt kia chỉ nhìn một chút liền nhận ra.

Môi Vinh Y Ngọc mấp mái, thanh âm vỡ ra từ cánh môi khô ráo , từ trên xuống dưới, cố sức hoạt động, từ khẩu hình của bà, có thể hiểu là đang kêu tên cô, Tiêu Tiêu.

“Tiêu Tiêu đây này, Tiêu Tiêu ở đây đâu!” Tiêu Trúc Vũ ôm lấy tay phải bà, dán lên khuôn mặt của mình, nhưng tay bà chỉ làm theo động tác của cô chứ căn bản không có sức lực, như là một món đồ chơi giả , không giống như tay bà ngoại lúc trước.

“Bà ngoại thực xin lỗi, là con làm bà tức giận nằm viện, con về sau sẽ không bao giờ chọc bà tức giận nữa, thực xin lỗi, trong thôn đều nói là do còn không tốt, con biết sai rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận