Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phỉ Nhược nhanh chóng bị kéo đi vệ sinh cá nhân. Thiếu Quân một bộ dạng nhàn nhã tưới nước cho mấy chậu lan trên giàn, rất nhanh chóng đã nghe thấy tiếng rầm rầm trên cầu thang. Hai thân ảnh lớn nhỏ ngay lập tức cũng xuất hiện trong tầm mắt.
Phỉ Nhược và Đường Kiệt nhào tới, người ôm chân, người kéo tay. Lôi kéo cậu đến mức lung lay.
Thiếu Quân nghệch mặt nhìn hai người.
“Này, hai mẹ con định làm gì đây?”
Phỉ Nhược vừa nghe liền ôm chặt hơn.
“Ôm chồng lại không cho chồng đi”
Kiệt Kiệt ở một bên cũng phụ họa gật gật, tay đồng thời siết lấy chân cậu.
“Kiệt nói chồng chỉ về một mình, rõ ràng là muốn vứt bỏ Nhược”
Giọng nói lẫn ánh mắt đều mang sự ủy khuất, thực sự làm người thương tiết.
Cậu thở dài, ôm cả hai vào lòng, cố trấn an nhưng không biết nói làm sao. Nếu một người lớn còn có thể dùng lí lẽ thuyết phục, đằng này lại là hai đứa trẻ, cậu biết nói sao cho bọn họ hiểu.
“Ngoan nào, anh đi rồi lại về, rất nhanh liền trở về. Sẽ không bỏ hai mẹ con”
“Vậy sao không thể cho em đi cùng, rõ ràng là lừa dối”
“Đúng đúng, ba lừa dối”
Tiểu Kiệt bên cạnh cũng rất hợp tác mà phụ họa. Cậu thực sự muốn về rồi, mới không để ba đi một mình.
“A… không phải…”
“Ai sẽ chăm sóc Nhược? Nhược không thể ngủ một mình, sẽ sợ hãi”
Không để Thiếu Quân tiếp tục giải thích, cô lại tiếp tục lấn lướt mà hỏi. Cậu quả thật đau đầu, hóa ra Phỉ Nhược còn có một mặt lấn người như vậy.
Cậu vuốt nhẹ mũi cô, cưng nựng mà trả lời.
“Ngoan, để Trạch chăm sóc cho em được không. Còn có Mễ Tịch”
Phỉ Nhược khẽ cúi đầu, một bộ khó xử.
“Vậy anh Trạch cũng sẽ thay chồng ngủ với Nhược sao?”
Cô mở to mắt, dán sát vào mặt Thiếu Quân. Câu hỏi này trong nháy mắt cũng làm toàn thân cậu đơ trong giây lát.
Phỉ Nhược vốn không thể ngủ một mình, mà cũng chỉ có thể ngủ được với người thân quen. Tiểu Kiệt còn nhỏ, cô sẽ không có cảm giác an toàn. Ngoài ra chỉ còn Đàm Trạch và Mễ Tịch, mà Đàm Trạch tất nhiên cậu sẽ không cho phép rồi.
“Đợi anh chút”
Thiếu Quân không trả lời Phỉ Nhược mà rút điện thoại nhấn một cuộc gọi. Cậu phải giao phó rõ ràng mới được.
“Nghe”
Đầu dây bên kia rất nhanh bắt máy, không biết vì sao nhưng Thiếu Quân nghe được trong đó sự ủ rủ, còn có sự vội vàng.
“Tôi có chút chuyện cần bàn”
“Tôi đang bận, xong việc sẽ gọi lại cho cậu”
Thiếu Quân nghe loáng thoáng có ai nói gì đó với Đàm Trạch, đồng thời cũng nghe anh nói một câu rồi cấp máy.
Cậu khẽ nhíu mày. Việc này không nhanh sắp xếp thì sẽ rối tung lên mất. Quay sang bên cạnh, hai gương mặt đáng thương vẫn đang nhìn cậu.
“Được rồi được rồi, anh không đi một mình nữa”
Tạm thời trấn an bọn họ, đợi Đàm Trạch lại tính.
—–
“Máy bay đã cất cánh rồi thưa cậu”
Cất cánh rồi sao?
Đàm Trạch thoáng trầm ngâm, không rõ cảm giác trong lòng là gì.
“Được rồi, chú ra ngoài đi”
Nhìn lão quản gia đã ra ngoài, Đàm Trạch tiến đến cửa sổ hứng từng cơn gió lùa vào. Tay châm một điếu thuốc, hít nhả từng cơn, khói thuốc mờ mịt, lượn lờ quanh gương mặt đầy phiền muộn.
Sau cãi vả đêm qua, đến giờ bọn họ vẫn chưa gặp nhau. Đàm Trạch trong người vẫn mang lửa giận vì việc làm của Mễ Tịch, xen trong đó một chút áy náy vì quá lời với cô. Mà Mễ Tịch mỗi đêm đều chúc anh ngủ ngon liền như vậy không có động tĩnh nữa.
Anh biết cô tức giận, mà bản thân không có thói quen liên lạc với cô khi không cần thiết. Cứ như vậy chờ đến sáng, mỗi người đều bình tĩnh sẽ giảng hòa với nhau.
Mễ Tịch đến sáng thực sự đã liên lạc với anh. Nhưng chỉ là một tin nhắn… không phải xin lỗi, cũng không phải muốn giải thích, không phải một thứ gì khác. Cô cứ như vậy, không gặp nhau lần cuối, vứt cho anh một tin nhắn xin nghỉ việc.
Phản ứng của anh lúc đó thế nào nhỉ? Chính anh cũng không biết. Chỉ biết là, trái tim chợt khó chịu.
Đàm Trạch tự nhủ với bản thân, là thói quen, cô chỉ là thói quen của anh, đột nhiên biến mất sẽ trống trải. Mễ Tịch như một cơn gió, chỉ là một người phụ nữ lướt qua đời anh. Rất nhanh anh sẽ quên thôi.
Tự nhủ là vậy, nhưng vẫn không ngăn được bản thân cho người điều tra cô.
Đến giờ thì, cô cư nhiên rời đi rồi. Trong đầu chợt trống trải, không biết phải làm gì. Mà cái gì cũng không muốn quản.
—–
“Mua nhiều đồ chơi vậy làm gì?”
Thiếu Quân đau đầu nhìn hai mẹ con đi phía trước, nhìn lại xe hàng đã chất đầy đồ chơi. Chỉ biết câm nín.
“Mua về làm quà nha”
Làm quà? Là quà tặng ai đây, ngoài hai người họ là con nít thì còn ai nữa chứ.
Vốn cậu còn muốn đợi Đàm Trạch để bàn bạc việc giao phó Phỉ Nhược. Vậy mà sau ba ngày mất tích, người nào đó xuất hiện, gương mặt ủ rủ đến đáng thương. Rồi lại nói cái gì Mễ Tịch bỏ đi rồi, mà cô ấy hình như cũng mang trái tim anh ta đi theo luôn rồi, anh ta phải đi lấy trái tim mình trở về.
Cuối cùng vứt cho cậu một câu “Chăm sóc tốt Phỉ Nhược. Chúc hai người hạnh phúc”
Thế này có phải việc tốt không, bớt được một tình địch ngày ngày quang minh chính lớn tiếp cận vợ mình. Nhưng mà dưới sự hối thúc của gia đình, cậu phải cắn răng đưa mẹ con họ trở về. Muốn trốn cũng không thể trốn nữa.
Dù gì cô vẫn là vợ hợp pháp của cậu. Tiểu Kiệt cậu không nói cũng không ai biết, cậu nhóc vẫn mãi là con cậu. Cậu quang minh chính lớn về với vợ con, có gì phải lo chứ.
Đúng vậy, không có gì phải lo sợ cả.
Hết chap 116.

Bình luận (0)

Để lại bình luận