Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Làm sao cô có thể mở miệng? Làm sao cô có thể nói như thế với mẹ của mình? Chi Đạo muốn nói với Lý Anh: Mẹ xem lại tướng mạo của Minh Bạch đi, đừng nhìn anh quái gở cao lãnh là cho rằng anh cao ngạo cự người ngàn dặm. Không phải. Thật ra không phải đâu. Dáng vẻ đó chẳng qua chỉ là lớp ngụy trang để che giấu sự yếu ớt của anh mà thôi. Anh trai của anh mất sớm, ba anh lại hay tra tấn anh, mẹ anh cũng mặc kệ anh. Ngay cả khi ăn Tết, trong nhà cũng chỉ có mình anh một người quạnh quẽ. Kỳ thật anh mới là đứa trẻ vì gia đình mà tràn ngập tự ti, anh không biết nói chuyện, quan hệ với các bạn cũng chẳng tốt, luôn cô đơn một mình, chuyện gì cũng tự mình gánh vác, đến một người bạn thiệt tình quan tâm anh cũng không có. Minh Bạch tốt với cô, cho nên mới đem một mặt nhu nhược nhất của mình, giao cho cô.
Làm sao cô có thể làm tổn thương anh?
Làm sao cô có thể mở miệng?
Vất vả lắm trái tim băng lãnh của Minh Bạch mới được cô làm nóng lên, hiện tại cô lại muốn đẩy anh vào trời băng đất tuyết? Cho dù tương lai anh không cần cô, vậy thì đó cũng là chuyện của sau này. Chi Đạo nhìn ra được, ít nhất hiện tại tình cảm thiếu niên đối với cô là thiệt tình. Minh Bạch không làm chuyện gì xin lỗi cô, cô lại muốn lựa chọn đơn phương kết thúc.
Làm sao cô có thể bỏ được?
Trên hành lang, đôi tay của thiếu niên giao nhau đặt trên tường, dáng vẻ thiếu niên lười biếng thả lỏng, dáng vẻ thiếu niên đắm chìm trong học tập tự hỏi, ánh nắng lấp lánh trên chóp mũi khiến khuôn mặt thiếu niên như sáng lên, dáng vẻ thiếu niên nghiêm túc dạy cô học tập, sửa lại tất cả các thói quen xấu của cô.
Lần đầu tiên rung động, lần đầu tiên mộng xuân, lần đầu tiên hôn môi, lần đầu tiên trân quý, lần đầu tiên tặng quà, lần đầu tiên ghen tuông, lần đầu tiên vì thích mà khóc. Vô số lần đầu tiên chỉ xảy ra với Minh Bạch.
Giọng nói của Lý Anh càng kịch liệt hơn: “Con nhất định phải chia tay. Gia đình thằng bé loạn như vậy, con cảm thấy thằng bé tốt được đến mức nào?! Sau khi thi lớn học xong cả nhà chúng ta phải chuyển nhà về quê, không trở về Xuân Thành nữa. Sau này cũng chỉ định cư ở quê thôi.”
Câu nói này như một đòn thật mạnh từ cây búa tạ, hoàn toàn đập vỡ hy vọng của Chi Đạo.
“Không… Không trở lại? Vì sao?”
“Bố mẹ đã sớm bán căn nhà này rồi. Vốn dĩ ba con cũng đã chuẩn bị về quê làm ăn. Chúng ta ở bên này không có thân thích, vẫn là về quê tốt hơn, có người nhà giúp đỡ nhau.”
“Thật sự… Không trở lại đây nữa sao?”
“Bố con không muốn ở lại nơi này.”
Chi Đạo đã không còn cảm giác được sự vật xung quanh. Trong đầu trống rỗng, sau đó suy nghĩ phân tán thành bốn năm phần. Trong một tích tắc có vô vàn suy nghĩ lướt qua đầu cô, nhưng sau tích tắc đó lại chẳng còn gì đọng lại.
“Đừng yêu đương ở nơi đất khách, đến lúc đó chúng ta tìm người địa phương, như vậy đáng tin hơn. Con cứ một mực muốn bán học tịch, bây giờ ba con đang đi thương lượng với người ta. Nếu con thật sự không thể vào lớn học được nữa, vậy thì xong, để mẹ xem đến lúc con về quê sẽ tìm được công việc gì.”
Hiện tại trong đầu Chi Đạo vẫn chỉ toàn là một mớ hỗn độn. Chỉ có ba chữ “Không trở lại” cứ luôn tuần hoàn lặp lại.
Quê của cô cách Xuân Thành, hơn hai ngàn km.
Lý Anh đi vào phòng bếp: “Con vẫn còn trẻ, đừng lãng phí thanh xuân vào chuyện yêu đương. Kết thúc sớm, giải thoát sớm, có hiểu không? Đừng để mẹ phải đánh con một trận thì con mới nhớ.”

Chi Đạo vô cùng gian nan bật thốt lên:
“…Vâng.”
Một người trưởng thành hẳn là nên quyết đoán và dứt khoát.
Không nên chậm trễ bất kì ai, không nên làm phiền bất kỳ người nào, không lãng phí thời gian của bất kỳ ai.
Thế giới của người trưởng thành chỉ là những màu sắc buồn bã, giống như cái lồng hấp.
Rạng sáng 6 giờ, rốt cuộc Chi Đạo cũng chìm vào giấc ngủ, còn mơ một giấc mơ quái dị.
Cô mơ thấy Minh Bạch biến thành một đóa hoa thật lớn, ẩn núp trong thế giới u ám xám xịt của cô. Khi tay cô xuyên qua anh, thân cây của anh chui ra khỏi lòng đất. Cành lá thân cây chỉ có một màu trong suốt, cứ thế thân cây trong suốt của anh từ từ vươn vào trong mây. Bầu trời nổi một trận mưa to, thân cây của anh bị xé nát thành từng mảnh.
Chi Đạo giương ô che cho anh, nói: “Đây đúng là cơn mưa ngoài ý muốn.”
Ngoài ý muốn gặp gỡ.
Sau đó, cô đã không còn nhớ rõ đóa hoa kia, hai người dường như biển thành người xa lạ. Chi Đạo chỉ nhớ rõ, bản thân cô đã từng đứng dưới cơn mưa để cả người ướt đẫm.
Đến lúc tỉnh lại, Chi Đạo phát hiện cơn mưa trong giấc mộng còn làm ướt gối đầu của cô nữa.

Cuối tuần, Chi Đạo ngủ đến chiều mới tỉnh lại, sửa sang tút tát lại diện mạo. Ra cửa đi dạo không biết bao lâu, đến lúc tỉnh hồn lại, Chi Đạo đã đứng trước cửa tiểu khu của Minh Bạch. Sau đó, lại không biết như thế nào liền đi theo một người mở cửa, leo lên cầu thang, đứng trước cửa nhà anh, Chi Đạo rũ mắt nhìn tay nắm cửa, không biết trong đầu đang suy nghĩ gì, gõ gõ cửa.
Lát sau, Chi Đạo đứng bên cửa sổ, nhìn xuống phía dưới, gọi điện thoại cho Minh Bạch, giọng điệu giả vờ như đang giận dỗi.
“Vì sao em tìm anh mà anh không có ở nhà?”
“Anh đi làm gia sư.”
“Gia sư? Đã sắp thi lớn học rồi, còn làm gia sư làm cái gì?”
“Sau khi thi lớn học xong vẫn có thể làm.”
Chi Đạo đột nhiên trầm mặc, sự chú ý của cô nhất thời bị người khác hấp dẫn mất. Ánh mắt thiếu nữ thất thần nhìn cô gái lẽo đẽo đi theo phía sau thiếu niên. Cô gái đó mặc một bộ váy màu xanh lục, đang cúi đầu lén lút dẫm lên cái bóng dưới ánh đèn của Minh Bạch.
Thật lâu sau, Chi Đạo mới tìm lại được tiếng nói: “Minh Bạch.”
“Ngày mai em định nói cho anh biết một bí mật.”
Chi Đạo cúp điện thoại, chạy xuống lầu, đứng nép mình bên trong cánh cửa tiểu khu, bóng tối đen kịt hoàn toàn nuốt chửng bóng dáng nhỏ bé của cô.
“Em chỉ đi theo anh.”
Lời của cô gái kia khiến Chi Đạo lập tức dừng hành động vặn tay nắm cửa của tiểu khu. Chi Đạo nheo mắt, nhìn qua khe hở của cánh cửa.
Minh Bạch đứng quay lưng về phía cô, cúi đầu nhìn xuống, không thấy rõ thần sắc.
“Em đi theo tôi làm gì?”
Cam Noãn cười tươi như ông mặt trời nhỏ: “Chân là của em, em muốn đi đâu thì em đi chỗ đó. Anh trai, anh đừng quản nhiều.”
Minh Bạch nghe thấy vậy, lập tức xoay người rời đi.
“Anh ơi.” Cam Noãn giữ chặt góc áo của Minh Bạch: “Anh giúp em chụp một tấm ảnh có được không?”
Minh Bạch khẽ nghiêng người, kéo góc áo khỏi tay cô ta: “Em muốn làm gì?”
“Chỉ giúp em chụp một tấm ảnh mà thôi. Thật sự, em không có ý khác.” Cam Noãn làm ra bộ dạng thề thốt.
Minh Bạch nhắm mắt, vươn tay về phía cô ta.
“Vậy em…”
“Không thành vấn đề!” Cam Noãn bảo đảm. Ngay sau đó liền giao điện thoại vào tay Minh Bạch, đứng tạo dáng dưới ánh đèn, cười đến xán lạn.
Minh Bạch đang chụp ảnh cho một cô gái khác.
Thật quái dị.
Tâm trạng của Chi Đạo hoàn toàn không còn như trước kia. Không có ghen ghét, không có phỏng đoán lung tung, trái tim không hề phập phồng mất bình tĩnh, cô hoàn toàn thoải mái giống như bình yên trước cơn bão. Chi Đạo rất bình tĩnh nhìn hai người bọn họ, một người tạo dáng, một người chụp ảnh, nội tâm cô tĩnh lặng như mặt biển. Thậm chí cô còn thuận tiện thưởng thức dung mạo của cô bé kia: Đúng là một cô gái nhỏ tinh xảo xinh đẹp.
Có lẽ vì cô đã không còn năng lực xoay chuyển trời đất, cho nên cũng không rảnh bận tâm.
Nỗi buồn trong lòng Chi Đạo đã hoá thành biển lớn, rất lớn, cho dù có thêm một giọt nước đau thương rơi xuống. Cũng chỉ có thể tạo ra một vài gợn sóng lăn tăn trên mặt biển, sau đó liền tĩnh lặng lại.
Vết thương ở khóe miệng lại đang đau âm ỉ, vốn nơi đó đã kết vảy giờ lại bị bung ra.
Minh Bạch bình tĩnh bước vào cửa, hoàn toàn không nhìn thấy Chi Đạo, Chi Đạo cũng yên lặng rời đi.

Trước khi về nhà, Chi Đạo nhìn thấy một đám tang trong tiểu khu. Rõ ràng là người chết ở trong quan tài than khóc không dứt, mà người sống ở bên ngoài lại vô cùng náo nhiệt, kèn xô rung trời.
Làm lễ tang thì phải có không khí. Cho dù là người cả đời này không phô trương lãng phí, thì trước khi xuống mồ cũng muốn gióng trống khua chiêng tuyên bố người đó đã từng tới thế giới này.
Kỳ thật, đạo lý đều giống nhau.
Nếu đã biết gặp Minh Bạch là chuyện ngoài ý muốn, vậy thì quên đi là điều tất nhiên.
Nếu đã muốn điên cuồng, vậy chúng ta cùng điên cuồng đến cuối cùng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận