Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trang Hạ nhận thấy cảm xúc của cậu hiện đang không ổn định, không thích hợp, âm thanh cũng nhẹ nhàng hơn, tránh chọc Quan Xuyên điên lên: “Tôi không biết mà, tôi chỉ biết nhà này có một cửa hàng đồ ăn nhanh, cô ấy ngày thường hay ghé ăn.”

“Mẹ nói, tôi cần biết cửa hàng thức ăn nhanh để làm gì chứ! Chẳng có chút tích sự gì! Cô hại tôi đi một chuyến tay không, mau ngẫm lại Lê Đông có thể đến những địa phương nào cho tôi!” Quan Xuyên cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi nói, từng câu từng chữ như rít trong kẽ răng.

Phía đuôi xe truyền đến tiếng động, Quan Xuyên quay đầu lại, nhìn thấy Khương Từ Niên đen mặt đi vào thùng xe.

Cậu ta vội vàng đứng dậy, nói: “Tôi đã cho người điều tra theo dõi! Mỗi một ngõ ngách trong đường phố cũng không bỏ qua, hơn nữa có người nhận biết khuôn mặt, chỉ cần Lê Đông dám xuất hiện trên phố liền nhất định có thể tìm được, tôi khẳng định có thể …..”

Lời nói còn chưa dứt, Khương Từ Niên đã đấm mạnh một cái lên mặt Quan Xuyên!

Thùng xe phát ra một tiếng vang trầm đục, Quan Xuyên bị đánh bất ngờ, ngã xuống đất, băng gạc trên mắt phải cũng bị rơi ra, mí mắt hiện lên màu xanh tím đáng sợ, đôi mắt sưng to bầm tím chưa mở ra được.

Cậu ta ngã nhào xuống trước mặt Trang Hạ, cô bị một màn này dọa sợ kinh hãi, không nhịn được đem hai chân càng thêm khép chặt, co rụt người lại.

Khương Từ Niên khom lưng, nhấc cổ áo Quan Xuyên lên, lại đấm một quyền lên mặt cậu ta.

Tiếng cú đấm va chạm với thịt và xương cốt nghe thật đáng sợ, Quan Xuyên giống như một con búp bê vải, thân thể không có xương cốt, bị Khương Từ Niên đánh đến mức không có sức phản kháng, trên mặt cậu ta bị đấm một cú rồi lại một cú, liên tục rơi như mưa, thoạt nhìn cơ hồ muốn đem người ta đánh chết tươi.

Trang Hạ nhắm mắt lại không dám nhìn, vùi đầu xuống, đôi tay của cô bị cột ra sau lưng, cố gắng thu người lại, sợ rằng người tiếp theo bị đánh chính là mình.

“Tôi không có nhiều kiên nhẫn như vậy đâu, nếu cậu mà còn đùa giỡn với tôi lần nữa, đừng nghĩ là tôi sẽ không đánh chết cậu! Nếu tiếp tục tái diễn, cậu thách tôi thử xem!”

Khương Từ Niên đem Quan Xuyên ném vào trong thùng xe, bước nhanh nhảy xuống xe, vòng lại trên ghế điều khiển, khởi động xe vận tải.

Trong thùng xe, cửa khoang không đóng chặt, mở hé ra một khe hở, gió lùa vào, thổi đến cửa sắt phát ra tiếng động loảng xoảng.

Mặt sau thùng xe và vị trí điều khiển phía trước cách nhau một tấm kính, Khương Từ Niên đem chân dẫm mạnh chân ga, Trang Hạ nhìn cửa khoang đang hé, lại nhìn Khương Từ Niên đang lái xe, lén lút cử động thân thể, nhúc nhích về hướng cửa khoang.

Cậu liền ngã xuống đất và kêu lên một tiếng.

Quan Xuyên nằm nghiêng cuộn người lại, che mặt ho khan dữ dội, máu tươi đỏ tươi từ trong miệng mà phun ra, cậu ta bị máu của chính mình sặc đến ho khan không ngừng, trong xe tràn ngập là máu tươi nồng đậm, thật khiến người ta cảm thấy cậu ta sắp chết đến nơi.

Quan Xuyên quỳ trên mặt đất, chống đỡ, hai bàn chân run rẩy khi đứng dậy, chiếc xe đột ngột rẽ bên khác, vì vậy như muốn ném cậu ta ra ngoài, thô bạo đâm vào xe khác trên đường, anh yếu ớt quỳ xuống.

Cậu ta ôm ngực rồi cúi đầu ho khan, từng tiếng ho như kèm theo đau đớn tê tâm liệt phế, ngũ quan bị đánh thảm hại không còn thấy điểm nào khá hơn, mới vừa khỏi hẳn phần mũi lại liền bị thương tiếp.

Cố nén tiếng rên rỉ trong xe khách, Trang Hạ đang định chuyển xuống phía sau xe, nhìn qua khe hở đến nhìn vào cửa xe bằng xi măng, sau đó giảm tốc độ, cô vội vàng nuốt nước bọt, tự mình phỏng đoán sự việc.

Nếu nhảy đột ngộ như vậy có thể ngã chết hoặc là không.

Sau lưng vang lên tiếng bước chân, Trang Hạ quay đầu lại liền nhìn thấy Quan Xuyên lảo đảo đi tới chỗ cô, lắc lư ở giữa xe tải, dáng vẻ rất kỳ quái, hai chân Trang Hạ bỗng run rẩy, không thể lùi lại sau đâu cả, đúng lúc bị cậu ta tóm gọn cả người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận