Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mộng Dữ Tỉnh Tà
Lâm Dịch Phong giật bắn mình tỉnh giấc.
Căn phòng penthouse chìm trong thứ ánh sáng xám xịt của buổi bình minh thành thị, lạnh lẽo và trống rỗng. Mùi rượu vang đắt tiền còn vương trên tấm lụa Ai Cập, nhưng cổ họng hắn khô khốc. Hắn vừa thoát ra khỏi một giấc mơ – không, là một chuỗi những giấc mơ đan chồng lên nhau, chân thực đến rợn người.
Tiếng chuông điện thoại báo tin A Yên tự sát từ hôm qua vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng ký ức về giấc mơ vừa rồi còn rõ ràng hơn cả thực tại phũ phàng.
Hắn nhớ mình đang lái xe, không phải chiếc Bentley của hắn, mà là một chiếc xe thể thao khác. Hắn nhớ mùi thuốc sát trùng xộc lên nồng nặc, và sức nặng mềm mại của một thân thể con gái trong vòng tay. Hắn đã bế cô ấy, cô gái trong mơ ấy, chạy qua hành lang bệnh viện. Hắn nhớ rõ cảm giác da thịt non mềm của cô lướt qua cánh tay mình, nóng hổi, sống động.
Nhưng khuôn mặt cô lại nhòa đi như bị một lớp sương mờ che phủ.
Hắn đã mơ thấy mình đưa cô đến bệnh viện.
Ký ức trong mơ lại đột ngột nhảy chuyển. Hắn thấy cô đứng trên ban công, không phải ban công bệnh viện, mà là một căn hộ nào đó xa lạ. Gió đêm thổi tung mái tóc cô. Lạnh lẽo, xa cách, giống hệt như A Yên của đời thực, cái cách cô nhìn Cố Hằng, cái cách cô nhìn cả thế giới này trước khi cô chọn cái chết.
Lâm Dịch Phong ngồi bật dậy, đầu đau như búa bổ.
Hai giấc mơ. Một giấc mơ cô yếu đuối, mê man, cần hắn cứu vớt. Một giấc mơ cô lạnh lùng, tuyệt vọng, chọn cách tự hủy.
Chúng từ đâu tới?
Hắn, Lâm Dịch Phong, là người thừa kế Đường thị, là kẻ đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn. Hắn biết rõ A Yên. Hắn biết cô từ trại trẻ mồ côi, biết Cố Hằng luôn lẽo đẽo theo cô như một con chó trung thành. Hắn biết cô lạnh lùng, kiêu ngạo, không bao giờ cho hắn một cơ hội.
Hắn không phải là kẻ đã đưa cô đến bệnh viện trong bộ đồ ngủ mỏng tang. Hắn không phải là kẻ đã đứng nhìn cô trên ban công đêm đó.
Vậy tại sao những giấc mơ này lại chân thực đến vậy?
Lâm Dịch Phong vò nát mái tóc. Hắn loạng choạng bước đến quầy bar, rót một ly brandy. Chất lỏng hổ phách chảy qua cổ họng, mang theo cái nóng rát, nhưng không thể xua đi cảm giác hoang mang đang xâm chiếm tâm trí.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đang thức giấc, nhưng thế giới của hắn thì vừa sụp đổ hôm qua. A Yên đã chết. Cô gái duy nhất hắn không thể có được, người duy nhất hắn thầm khao khát từ khi còn là một thằng nhóc ở trại trẻ, đã vĩnh viễn biến mất.
“Chết tiệt,” hắn rít lên.
Hắn quay lại giường, cố gắng xua đuổi hình ảnh của giấc mơ, nhưng chúng bám riết lấy hắn. Cảm giác mềm mại của lồng ngực cô ép vào ngực hắn khi hắn bế cô. Sự tuyệt vọng trong đôi mắt cô khi đứng ngoài ban công.
Hắn nhắm mắt lại. Hắn không muốn nghĩ về cái chết của cô. Hắn muốn quay lại giấc mơ. Dù là giấc mơ nào cũng được, miễn là cô còn ở đó, còn thở, còn sống.
Một suy nghĩ điên rồ lóe lên.
Nếu… nếu đó không phải là mơ?
Hắn bật cười khan. Điên rồi. Hắn thật sự điên rồi. A Yên đã tự sát trong biệt thự của cô ấy. Cố Hằng là người phát hiện đầu tiên. Báo chí đăng đầy rẫy.
Nhưng những giấc mơ này…
Lâm Dịch Phong đột nhiên nhận ra. Hắn không mơ thấy mình. Hắn đang mơ thấy kẻ khác. Một Lâm Dịch Phong khác, một phiên bản tồn tại song song nào đó, đang sống trong một thực tại khác với cô.
Hoặc là…
Hắn nhớ đến dự án “Sinh Mệnh Vĩnh Hằng” mà tập đoàn Đường thị từng tài trợ nghiên cứu cách đây vài năm. Một công nghệ mô phỏng ý thức, tạo ra một thế giới ảo sau khi chết. Nhưng dự án đó đã bị hủy bỏ vì vi phạm đạo đức.
A Yên… Cô ấy có biết gì về nó không?
Lâm Dịch Phong đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.
Nếu cô ấy không chết? Nếu cô ấy chỉ… đăng nhập vào một nơi khác?
Và nếu những giấc mơ này, không phải là giấc mơ, mà là những mảnh ký ức… ký ức của cô ấy, bằng một cách nào đó, đang truyền đến hắn?
Hắn nhớ lại những tin đồn về việc Cố thị tập đoàn đột ngột rót 50% lợi nhuận vào nghiên cứu khoa học sau khi A Yên chết. Trùng hợp sao?
Hắn không tin vào trùng hợp.
Hắn nhìn chai thuốc ngủ trên bàn. Hắn cần quay lại. Hắn cần biết chuyện gì đang xảy ra trong cái “thế giới” kia. Hắn cần biết cô gái trong mơ đó, Bùi Yên, có thật sự là A Yên hay không.
Hắn phải quay lại, bất kể cái giá phải trả.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận