Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giọng Nói Ngoài Cánh Cửa
Cốc… cốc… cốc…
Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên, chém ngang qua không khí đặc quánh mùi ái tình.
Hứa Khả giật bắn người. Cả cơ thể cô căng cứng như dây đàn. Tiếng rên rỉ sung sướng tắc nghẹn nơi cổ họng, biến thành một tiếng “ực” hoảng loạn. Cô mở to mắt, nhìn Chu Đại, toàn thân run rẩy.
“Hứa Khả, con ngủ rồi sao?”
Giọng Từ Mỹ Lan. Là mẹ cô! Ngay ngoài cánh cửa!
Cơn sợ hãi tột độ ập đến, và theo một phản ứng sinh lý kỳ lạ, tiểu huyệt đang ngập trong dâm thủy của cô đột ngột co rút lại, siết chặt lấy cự vật của Chu Đại như một chiếc vòng kìm nóng bỏng.
“A…” Chu Đại không kìm được mà rít lên một tiếng sảng khoái. Cô gái nhỏ này, ngay cả lúc hoảng sợ cũng biết cách làm anh phát điên.
Hứa Khả hoảng loạn lắc đầu, tay bịt chặt miệng Chu Đại, nước mắt bắt đầu trào ra. Cô không dám thở mạnh.
Chu Đại nhìn dáng vẻ hoảng sợ của cô, đôi mắt ửng đỏ, bờ môi bị anh giày vò đến sưng mọng, run rẩy. Men rượu và sự kích thích của việc “ăn vụng” khiến dục vọng của anh càng bùng nổ. Anh không những không rút ra, mà còn nhếch mép cười.
Anh lật người cô lại, để cô nằm nghiêng, đối mặt với anh. Anh lại chậm rãi thúc eo, cắm vào từ bên cạnh, một tư thế vừa đủ sâu để giày vò cô.
“Hứa Khả?” Từ Mỹ Lan lại gọi, có vẻ mất kiên nhẫn. “Con có thấy bác sĩ Chu đâu không? Chú Tiêu nói cậu ấy lên lầu mà dì giúp việc tìm khắp phòng khách cũng không thấy.”
Tim Hứa Khả như bị ném vào máy xay. Mẹ cô đang tìm anh! Người đàn ông đang cắm sâu trong cơ thể cô!
Cô nhìn Chu Đại, ánh mắt van lơn. Nhưng anh chỉ cười, bàn tay to lớn siết chặt lấy eo cô, tiếp tục một nhịp điệu chậm rãi mà tàn nhẫn. Mỗi cú đẩy đều khiến cô phải cắn chặt răng để tiếng rên không bật ra.
“Con… con không thấy…” Hứa Khả run rẩy đáp, giọng nói lạc đi vì khoái cảm và sợ hãi. “Chắc… chắc chú ấy lên tầng thượng hóng gió rồi…”
Chu Đại trừng mắt nhìn cô, như thể thưởng cho câu trả lời thông minh đó, anh thúc mạnh một cái thật sâu.
“A!” Hứa Khả kêu lên một tiếng tắc nghẽn, vội vàng lấy tay bịt miệng mình lại.
“Con không sao chứ? Giọng con lạ quá.”
“Không… không sao… con buồn ngủ…” Nước mắt cô giàn giụa. Vừa sướng vừa sợ, cảm giác này sắp giết chết cô.
Đúng lúc này, giọng Tiêu Hành xen vào, đầy vẻ bực bội: “Dì ơi, cậu cháu đâu? Dì có thấy cậu không?”
Từ Mỹ Lan vội vàng: “Chắc bác sĩ Chu ra vườn rồi, con xuống đó xem sao.” Bà quay lại nói với vào trong: “Hứa Khả, cửa phòng con không khóa. Ngủ thì nhớ khóa lại, với cả đừng xem phim ồn ào.”
Tiếng bước chân cuối cùng cũng xa dần.
Ngay khi xác định không còn ai, Chu Đại gầm lên như một con thú. Anh lật cô lại, đè nghiến cô xuống, bắt đầu đóng cọc điên cuồng. Sự kìm nén vừa rồi biến thành một cơn bão tình dục.
“Kêu đi! Giờ thì kêu cho anh nghe!”
“A… Chú ơi… Anh… anh điên rồi… Aaaa…” Hứa Khả không kìm nén được nữa, cô hét lên, giọng nói vỡ vụn theo từng cú thúc của anh. Cảm giác tội lỗi vì bị ngăn cản, sự kích thích vì suýt bị bắt quả tang, tất cả dồn lại, đẩy cô lên đỉnh cao trào một cách nhanh chóng.
Anh cắn vào tai cô, thì thầm: “Thoải mái không? Hửm? Bị mẹ vợ tương lai bắt quả tang có sướng không?”
Hứa Khả bị cắm đến mơ màng, cô không biết mình đang ở đâu nữa. Cô chỉ biết bám lấy anh, mặc cho anh đưa cô hết lần này đến lần khác lên thiên đường. Anh thay đổi tư thế, bắt cô nằm thẳng, gập hai chân cô ép lên ngực, một tư thế khiến cự vật của anh tiến vào nơi sâu nhất, không một kẽ hở.
“Đau… Đau quá… Anh chậm lại… A…” Cô khóc nấc lên.
Chu Đại cúi xuống, lấp kín môi cô, nuốt trọn tiếng khóc của cô vào bụng. Tay anh thô bạo xoa nắn cặp vú mềm mại. Anh đang say, say tình, say rượu, và say cái cảm giác được làm chủ hoàn toàn cơ thể cô. Anh thúc thêm hàng trăm cái nữa, cho đến khi Hứa Khả lịm đi trong cơn cao trào, anh mới gầm lên một tiếng cuối cùng, bắn tất cả tinh hoa nóng bỏng vào sâu trong tử cung cô.
Anh gục xuống, thở hổn hển. Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.
Là Tiêu Minh Viễn. Chu Đại nhíu mày, bắt máy, giọng khàn đặc: “Tôi nghe. À… tôi hơi mệt, chắc do uống nhiều, ngủ quên trên tầng thượng. Tôi về phòng đây.”
Cúp máy. Anh nhìn Hứa Khả đang nằm bất động như một con búp bê vải, mỉm cười. Anh bế thốc cô lên.
“Đi tắm. Chúng ta làm hiệp nữa.”
“Không… Em mệt…” Hứa Khả rên rỉ.
“Ngoan. Tắm xong sẽ khỏe.” Anh hôn cô, và dĩ nhiên, lời hứa đó chỉ là một lời nói dối. Đêm đó, trong phòng tắm, anh lại ép cô lên tường kính, làm thêm một lần nữa. Khi anh rời đi, trời đã gần sáng, và Hứa Khả đã thật sự thiếp đi, kiệt quệ, không còn biết trời đất là gì.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận